Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341514

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.

là có những chuyện muốn kìm nén mà không thể kìm nén nổi. Dù sao thì sau này tôi sẽ không uống nhiều nữa .”
“Đây đúng là thời điểm yếu đầu tiên trong bữa tiệc quảng bá rượu rồi.” Cao Tường đùa.
Lúc này điện thoại Vương Xán đổ chuông, là Trần Hướng Viễn gọi. Vì không muốn nghe điện thoại trước mặt Cao Tường, nên cô ấn nút từ chối, rồi cất điện thoại vào túi.
Cao Tường để ý thấy hành động này của cô, khẽ mỉm cười nói, “Khi tôi còn đi học, sợ nhất là lúc bạn gái giận không nghe điện thoại. Hồi đó công nghệ chưa phát triển, cho nên có một cái máy nhắn tin là tốt lắm rồi. Khi đó, cả kí túc xá dùng chung một chiếc điện thoại. Thế nên trước mặt cô quản lý và các bạn, thật sự rất khó để có thể nhỏ nhẹ dỗ dành cô ấy được. Đôi lúc lại phải tỏ ra không thèm quan tâm. Kết quả bạn gái càng giận hơn, nói tôi không xem trọng cô ấy.”
Vương Xán cười ngượng: “Thường thì con gái rất coi trọng cảm giác được trở thành người quan trọng.”
“Thế nên cứ cho thêm một cơ hội đi đã. Có thể đối phương chỉ là không biết làm thế nào để cô có cảm giác mình là người quan trọng.”
Vương Xán nghe ra ý khuyên giải trong lời nói của Cao Tường, nhất thời cảm thấy hoang mang.
“Rượu thật ra là thứ khiến người ta luôn bị phóng đại cảm xúc. Khi vui có thể vui hơn, lúc đang phiền não, uống rượu vào có khi còn buồn nhiều hơn. Thậm chí cho dù có uống say, sau khi tỉnh lại vẫn phải đối diện với thực tại.”
“Câu nói này nghe có vẻ không có tác dụng quảng bá rượu vang.”
Cao Tường bật cười, “Hôm nay đúng là phải trách tôi, vì đã không nhận ra cô đang có tâm sự, lại cứ bắt cô uống. Nhắm mắt lại, nghỉ ngơi một lát đi, khi nào đến tôi sẽ gọi.”
Cao Tường tắt radio. Vương Xán khẽ nhắm mắt, dựa lưng vào ghế. Không biết là do cô uống liền lúc vài loại rượu, hay vì trong lòng có tâm sự mà cảm thấy hoang mang. Cô nhanh chóng rơi vào trạng thái chuếnh choáng hơi men.
Lúc xe dừng lại dưới tòa nhà, Cao Tường bước xuống mở cửa cho Vương Xán, cô mới tỉnh lại. Cô cảm thấy ngượng ngùng vì thái độ lịch sự của Cao Tường và bộ dạng chẳng ra sao của mình. Vừa xuống xe, cô luôn miệng nói cảm ơn.
“Cô lên nhà nghỉ sớm đi, tạm biệt.” Cao Tường khẽ nói.
Vương Xán gật đầu, “Cảm ơn anh Cao, tạm biệt.”






Cuộc sống hiện thực quay lại nhanh chóng và mãnh liệt hơn so với tưởng tượng
Trần Hướng Viễn ngồi trong xe, kinh ngạc nhìn khung cảnh trước mắt. Mấy ngày nay, anh luôn bận rộn, chạy đôn chạy đáo khắp nơi vì chuyện tiền vốn của Tín Hòa.
Bởi lẽ, vay vốn thông qua công ty bảo lãnh cần rất nhiều thủ tục phức tạp, thậm chí còn phải đi chiêu đãi tiếp khách. Đã nhúng tay vào, anh đương nhiên phải theo tới cùng. Toàn bộ thời gian, anh hầu như chỉ nghĩ đến việc này, không có thời gian để nghĩ đến những chuyện khác.
Anh đương nhiên biết Vương Xán sẽ không vui, nhưng vì bài báo của Vương Xán mà Thẩm gia có ý đối địch với cô. Đến bố mẹ anh sau khi nghe Thẩm Tiểu Na kể lại chuyện cũng sinh ra nghi ngờ bạn gái mới của con trai. Họ liên tục gọi điện, ép anh về nhà để hỏi cho rõ ràng về quan hệ của hai người.
Anh vừa mệt mỏi vừa bất lực giải thích: “Không phải như Tiểu Na kể đâu. Bài báo Vương Xán viết rất khách quan, có rất nhiều nguyên nhân làm Tín Hòa gặp khó khăn.”
Minh Vũ ngồi một mình trong một phòng nhỏ, ánh đèn hiu hắt phía sau, trước mặt bày một đĩa lạc rang muối và một chai rượu trắng. Trên bàn, gạt tàn đã chứa đầy tàn thuốc. Thấy Hướng Viễn bước vào, Minh Vũ vẫn lặng im không nói. Nhân viên phục vụ đưa thực đơn đến, vẫn là hai trang giấy in, ép plastic đơn giản. Các món đều là những món ăn thường ngày, không có gì đặc biệt.
Trần Hướng Viễn gọi đại vài món. Đợi khi nhân viên phục vụ ra ngoài, anh mới hỏi Minh Vũ: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Vương Minh Vũ thở dài, nói một câu chẳng ăn nhập: “Hướng Viễn, tớ đang nghĩ lần cuối chúng ta đến quán này là khi nào?”
“Cậu nghĩ cái đó làm gì? Còn nhớ, khi nhận được tháng lương đầu tiên, cậu đã mời tớ đến nhà hàng sang trọng nhất để ăn. Thế nên làm gì ngó đến những quán ăn bình dân như thế này chứ. Chỉ có tớ ở lại trường, học nghiên cứu sinh là vẫn đến đây.”
“Nhớ lại lần đầu tiên nắm tay Vu Lâm, chính là sau khi bước ra từ quán ăn này.”
Trần Hướng Viễn cười buồn: “Thì ra cậu đang nhớ lại chuyện cũ. Cậu nói xem, rốt cuộc cậu và Vu Lâm đã xảy ra chuyện gì?”
Vương Minh Vũ nhấc chai rượu lên rót đầy chén của mình, lúc định rót cho bạn, Trần Hướng Viễn vội nói, “Trong chúng ta phải có một người tỉnh táo để lái xe chứ?”
Vương Minh Vũ cũng không cố ép, đưa chén lên làm một ngụm, “Cậu nhớ không? Trước đây, chúng ta chỉ có tiền uống loại rượu này, rẻ, nồng độ vừa phỉ. Lúc nãy nhìn ra bên ngoài, tớ thấy sinh viên bây giờ phung phí hơn chúng ta hồi đó rất nhiều, cứ gọi rượu Yến Kinh ầm ầm.”
“Cậu đừng đánh trống lảng nữa.” Trần Hướng Viễn vốn rất bình tĩnh, lúc này lại có cảm giác không nhẫn nhịn được, “Nói vào trọng điểm đi, Vu Lâm rốt cuộc...”
Giọng Vương Minh Vũ không hề thay đổi: “Vu Lâm bắt gặp tớ và ngư