Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341518

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1518 lượt.

ời phụ nữ khác đi quá giới hạn.”
Trần Hướng Viễn lờ mờ đoán ra, quan hệ vợ chồng cậu bạn thân nhất định có vấn đề. Nhưng khi chính tai nghe Vương Minh Vũ thừa nhận, anh sững người, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Thấy Vương Minh Vũ uống hết ly này đến ly khác, Trần Hướng Viễn ngăn lại nói, “Với tình cảm bao nhiêu năm nay của các cậu, sao cậu lại có thể làm những chuyện như vậy?”
Vương Minh Vũ đẩy tay Trần Hướng Viễn ra, ngửa cổ uống cạn ly rượu. “Đúng vậy! Khi cô ấy mười chín, mới bước chân vào đại học, chúng tớ đã quen nhau. Năm đó tớ mới hai mươi. Đến nay, đã tròn mười năm chúng tớ bên nhau.”
Trong lòng Trần Hướng Viễn có vô vàn câu hỏi, nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu, chỉ đành giương mắt nhìn Vương Minh Vũ liên tục rót rượu uống. Nhân viên phục vụ nhanh chóng đưa thức ăn lên nhưng hai người lại không có tâm trạng để mà ăn uống. Tiếng ồn ào huyên náo vọng vào, hoàn toàn trái ngược với không khí yên ắng bên trong.
“Bố mẹ hai bên luôn giục bọn tớ nên có con. Bây giờ, chúng tớ cũng cảm thấy đến thời điểm rồi.” Vương Minh Vũ im lặng một lúc lại nói, “Mẹ cô ấy thậm chí còn bảo, bố mẹ tớ tuổi cũng cao rồi, sức khỏe không tốt. Nếu hai vợ chồng có con, bà sẽ từ Đông Bắc đến để trông giúp con cho.”
Trần Hướng Viễn buồn rầu nói: “Cậu nói những chuyện này thì có tác dụng gì chứ?”
“Đúng vậy, đều chẳng có ích gì nữa.”
“Trước khi uống say, ít nhất có thể nói rõ với tớ đã xảy ra chuyện gì được không?”
Chuyện xảy ra thực chất không hề phức tạp. Cho dù Vương Minh Vũ không nói hoàn toàn sự thật, nói ba thành bốn thì Trần Hướng Viễn cũng đại khái nắm được tình hình.
Một năm trước, sau khi uống rượu say, Vương Minh Vũ đã lên giường với một đồng nghiệp nữ đã kết hôn. Sau lần đó, mối quan hệ này vẫn tiếp tục, và một ngày cách đây hai tháng, cuối cùng Vu Lâm đã phát hiện ra.
Khi ấy, phản ứng của Vu Lâm rất sốc và tức giận. Sau một trận cãi vã lớn, Vương Minh Vũ nhận sai, đồng ý cắt đứt quan hệ. Thế nhưng anh không hề nắm lấy cơ hội mà nỗ lực làm hòa với vợ, càng không làm theo lời hứa. Tuần trước, Vu Lâm lại bắt gặp anh và người phụ nữ đó bên nhau. Hôm đó, Minh Vũ đã bị Vu Lâm đuổi ra khỏi nhà.
Trần Hướng Viễn nghe kể mà suýt nôn ra máu, “Dây thần kinh của cậu có vấn đề gì vậy? Với tính cách của Vu Lâm, cho cậu cơ hội đã không dễ dàng. Sao cậu lại có thể đùa với lửa lần nữa? Tinh trùng xông lên não cũng không nên hành động thế!”
“Oan uổng quá! Lần này thật sự tớ chẳng làm gì cả. Cô ta bị bệnh. Tớ chỉ là tiện đường đưa đi bệnh viện rồi ngồi trông cô ấy một lúc.”
“Cậu có biết tránh hiểu lầm là gì không? Cô ta không có người thân, bạn bè, không có những đồng nghiệp khác, chỉ có cậu là chiếc cọc có thể bám lấy à? Lúc ấy, cậu có nghĩ tới cảm giác của vợ mình không?”
“Tớ biết tớ có lỗi với Vu Lâm. Sai tớ nhận rồi, cũng đá hứa không qua lại nữa. Miệng cô ấy nói đồng ý tha thứ nhưng thật ra luôn chiến tranh lạnh với tớ. Tớ rất… đau khổ. Cậu không biết những ngày qua đối với tớ, đó không phải là cuộc sống của một con người.”
“Cậu có nghĩ cô ấy còn đau khổ hơn cậu không? Thảo nào lần trước khi đi chơi, sắc mặt của cô ấy lại kém thế. Cậu ngoại tình, cô ấy không đánh chết cậu đã là khách khí lắm rồi, cậu còn mặt mũi mà oán trách sao? Đây là thứ lý lẽ quái quỷ gì chứ?”
Vương Minh Vũ không biện hộ, nhìn chăm chú vào một điểm không xác định nào đó, ánh mắt đờ đẫn.
Mặc cho Trần Hướng Viễn có tiếp tục truy vấn thế nào thì cũng chẳng biết được thêm chút thông tin gì. Nhìn bạn, Trần Hướng Viễn chỉ muốn uống cho say, nhưng nghĩ đến tình hình lúc này của Vương Minh Vũ, anh đành châm một điếu thuốc rồi bất lực nhìn người bạn thân của mình.
Họ sống cùng thành phố, sau khi thi đỗ vào cùng một trường đại học, được phân ở chung phòng suốt bốn năm, tình cảm bạn bè đã trở nên sâu sắc. Trần Hướng Viễn đã chứng kiến cả chặng đường yêu đương của Vương Minh Vũ và Vu Lâm. Sau này, anh cũng bắt đầu yêu đương, cũng chia tay và đau khổ suốt một thời gian dài. Chỉ có Vương Minh Vũ và Vu Lâm là cặp tình nhân duy nhất anh quen đi đến hôn nhân từ tình yêu sinh viên. Về mặt nào đó, anh âm thầm ngưỡng mộ, chưa bao giờ nghi ngờ tình cảm giữa hai người họ. Sau khi họ kết hôn, anh vẫn giữ tình bạn với Vương Minh Vũ, thường xuyên qua lại. Trong mắt anh, họ đã sống những tháng ngày hạnh phúc.
Anh cứ nghĩ bản thân vô cùng hiểu Vương Minh Vũ. Người bạn ấy luôn phóng khoáng, được nhiều bạn nữ quý mến, nhưng tuyệt đối không phải là loại đàn ông đào hoa, tùy tiện.
Thế nhưng một cuộc hôn nhân tưởng như hoàn mỹ lại có kết cục thế này khiến anh rất bất ngờ.
Điện thoại của Trần Hướng Viễn đã chuyển sang chế độ im lặng. Khi đọc được tin nhắn của Vương Xán thì Vương Minh Vũ đã uống hết hai phần ba chai rượu rồi. Anh vội gọi lại nhưng Vương Xán chỉ trả lời ngắn gọn một câu rồi nhanh chóng gác máy.
Cho dù không tinh ý thì anh cũng nhận ra rằng, Vương Xán đang không vui. Trần Hướng Viễn lặng nhìn điện thoại trong tay, lòng vô cùng buồn rầu. Vương Minh Vũ dường như đã tỉnh hơn một chút, lớn tiếng nói: “Cậu