The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341507

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1507 lượt.

chat. Cô nhấn vào xem, là Hà Lệ Lệ.
“Vương Xán, cậu có cần thiết phải cạn tàu ráo máng như vậy không?”
Vương Xán vô cùng kinh ngạc. Đúng lúc này điện thoại trên bàn cũng đổ chuông, cô chỉ đành nhấc điện thoại lên nghe. Khó khăn lắm cô mới hình dung qua loa về cuộc điện thoại này rồi mới nghi hoặc trả lời.
“Là sao hả, Lệ Lệ?”
“Hoàng Hiểu Thành hôm qua nói với tớ là đã tìm được nhà rồi, chuẩn bị dọn đi.”
Vương Xán sực tỉnh. Cô hơi tức giận, nhưng lại có cảm giác chột dạ không tên. Lầm trước Hoàng Hiểu Thành đến đây công tác, đúng là cô đã khuyên anh không nên thuê nhà cùng Hà Lệ Lệ nữa. Mặc dù cô nghĩ động cơ của mình hoàn toàn tốt đẹp, thế nhưng cũng có thể tưởng tượng Hà Lệ Lệ sẽ tức giận đến mức nào khi nghe được điều này. Lời biện hộ giải thích của cô có khi còn khiến đối phương tức giận hơn nữa.
Không đợi Vương Xán nói gì, cửa sổ chat lại liên tục hiển thị tin nhắn mới.
“Tớ biết cậu đã khuyên anh ấy. Từ khi trở về từ Hán Giang, anh ấy luôn tỏ ra xa cách với tớ, hoàn toàn không giống trước đây.”
“Ở đây vốn rất tốt, cũng không cách xa địa điểm làm việc của Hoàng Hiểu Thành. Anh ấy không có lí do gì khi tìm một nơi khác để ở.”
“Cậu việc gì phải như vậy? Tớ coi cậu là bạn mới tâm sự hết với cậu. Cậu đã có bạn trai rồi, tớ đã gây trở ngại gì cho cậu chưa?”
Tốc độ đánh máy của Hà Lệ Lệ đúng là không hề chậm. Vương Xán không phản ứng kịp, chỉ đành ngồi thở dài trước màn hình máy tính, thầm trách mình đã tự chuốc họa vào thân, tại sao lại rảnh rỗi đi lo chuyện không đâu chứ.
“Bình tĩnh một chút đi, Lệ Lệ. Cậu thấy cứ sống cùng như vậy, bản thân cậu ngày càng lún sâu hơn thì có nghĩa lý gì không?”
“Nếu không thấy anh ấy mà có thể từ bỏ thì tớ đã được giải thoát từ lâu rồi. Sau khi tốt nghiệp tớ mất gần nửa năm mới đến được Thượng Hải, cậu không nhớ sao?”
Vương Xán nghĩ lại, sau khi tốt nghiệp mỗi người một nơi. Lúc đó cô còn mải nói chuyện công việc, đến nỗi chuyện thất tình cũng chỉ có thể để nó tự đến tự tiêu tan, làm gì có thời gian để tìm hiểu những hoạt động của người khác.
“Từ khi học cấp hai tớ đã bắt đầu nhận thức được mình yêu anh ấy. Trước đó, tớ chỉ vô tình quan tâm đến anh ấy thôi.”
“Tớ nỗ lực học hành chỉ có thể hy vọng có thể tiếp tục học cùng trường trung học trọng điểm với Hoàng Hiểu Thành.”
‘Tớ thi vào đại học Hán Giang cũng chỉ vì anh ấy thi trường này.”
“Tớ đã thử rồi, về quê làm việc và quên anh ấy đi, bắt đầu một cuộc sống mới nhưng tớ không làm được nên mới xin nghỉ việc đến Thượng Hải.”
“Khó khăn lắm tớ mới lấy được dũng khí, mặt dày mày dạn dọn đến thuê nhà cùng anh ấy.”
“Trong khoảng thời gian đó, tớ lại về quê một lần, nhưng vẫn không có tác dụng.”
“Cậu dựa vào đâu mà cho rằng tớ phải sống thế nào mới có ý nghĩa?”
“Tớ chỉ xin cậu nghĩ cho tương lai tiền đồ của anh ấy, khuyên anh ấy đừng tùy tiện chuyển công tác. Thế mà cậu lại làm ra những việc như vậy?”
“Cậu đã từng nói, cậu và anh ấy chỉ là bạn bè bình thường. Vậy cậu có cần thiết phải can thiệp vào cuộc sống của anh ấy như vậy không?”
“Tớ chỉ muốn đi bên cạnh cuộc sống của anh ấy mà thôi. Ước vọng này quá đáng lắm sao?”
Từng dòng tin nhắn xuất hiện vừa nhanh vừa vội vã trên màn hình máy tính. Vương Xán cảm thấy không biết phải làm sao, cô gửi một emoticon giơ lá cờ trắng đầu hàng.
“Được rồi, được rồi. Xin cậu dừng lại một chút! Là tớ sai, đúng là tớ không nên nhiều chuyện.”
Những dòng đối thoại trên màn hình cuối cùng cũng dừng lại.
“Xin lỗi. Lần trước Hoàng Hiểu Thành đên đây công tác, tớ đã nói với anh ấy là tớ đã có bạn trai, tình cảm rất tốt, hy vọng anh ấy vì sự nghiệp của bản thân mà đưa ra sự lựa chọn lý trí.”
“Cậu chỉ nói vậy thôi sao?”
“Xin cậu nhẫn nại nghe tớ nói hết. Tớ cũng đã nói với anh ấy rồi. Nếu anh ấy không đón nhận tình cảm của cậu thì tốt nhất hãy rời đi, để cậu tự bước ra. Tớ thấy mình nói câu này là hoàn toàn vì quan tâm đến cậu. Nếu cậu nghĩ sự quan tâm này là thừa thãi thì tớ chỉ đành nói câu xin lỗi cậu. Sau này tớ tuyệt đối không nói nửa câu về chuyện của các cậu, như vậy đã được chưa?”
“Hy vọng cậu nói được làm được.”
Cuộc nói chuyện như vậy thật sự làm Vương Xán vừa ấm ức vừa không biết làm sao. Cô chỉ đành kìm nén bản thân, trả lời một câu: “Tớ bảo đảm.”
Bên kia một lúc sau vẫn không thấy động tĩnh gì, Vương Xán thở dài nhẹ nhõm. Cô tự hỏi tại sao La m lại khuyên người ta đến mức phải tâm phục khẩu phục, đến lượt cô thì nói thế nào cũng thành sai.
Vương Xán tắt QQ, uể oải chống đầu ngồi ngây người. Bỗng nhiên một bàn tay vỗ nhẹ sau lưng cô, cô ngoảnh đầu lại thì ra là La m.
“Sao vậy, sao mà như người mất hồn mất vía thế?”
Vương Xán miễn cưỡng cười, “Không có gì, chỉ là tớ đang nghĩ một vài chuyện.”
La m nhìn qua phòng làm việc, nhỏ giọng nói: “Không có việc gì thì đi theo tớ, đi xem nhà mới của tớ đi.”
“Hoàn thành xong rồi à?”
La m gật gật đầu, “Chỉ còn thiếu nội thất bên trong thôi. Nói thật, ngoài đóng góp ý kiến ra thì tớ không phải lo lắng gì cả, đến vật dụng trong nhà cũng đều do Trương