Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341517

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1517 lượt.

em không hay uống rượu, một lúc uống nhiều rượu như thế này không tốt đâu.”
“Ai bảo anh không thèm quan tâm em?” Cô buột miệng nũng nịu nói.
Trần Hướng Viễn nắm chặt tay Vương Xán, âu yếm nói: “Có lúc nào anh nói không quan tâm em chứ?”
Nước mắt Vương Xán đã đong đầy khoang mắt, cô mím chặt môi không nói gì.
“Chuyện này không thể trách em. Anh, chú Thẩm, cô Lưu và Tiểu Na đều nói như vậy.”
Không ngờ vừa nghe đến đây, Vương Xán ngẩng đầu, tức giận nói: “Họ dựa vào cái gì mà trách em. Em đã làm sai gì mà để anh phải biện hộ cho em trước mặt họ?”
Ánh mắt hai người gặp nhau. Khi Trần Hướng Viễn nhìn thấy những giọt nước mắt của Vương Xán, lập tức không nhẫn nại được: “Ai cũng là người anh coi trọng, anh hy vọng mọi người có thể...”
Vương Xán bị biểu hiện không biết làm thế nào cho phải của anh làm cho tức giận, “Nhưng người anh coi trọng lại quá nhiều. Em chỉ có thể nói ra rằng, em tôn trọng tình cảm giữa anh và gia đình họ. Nhưng đó không phải là lý do để anh hy sinh sự nghiệp của mình vì họ, càng không phải là lý do để anh nhận sai và cầu xin họ tha thứ.”
“Không đến mức hy sinh, nhận sai và tha thứ. Xán Xán, đó đều là những chuyện chúng ta nên làm.”
Nước mắt Vương Xán cuối cùng cũng không thể kìm được: “Những chuyện anh làm đều liên quan đến họ, căn bản là không cần bàn bạc với em, thậm chí còn không cần nói trước một tiếng, xảy ra chuyện rồi còn không thèm quan tâm đến em. Xin hỏi người bạn gái này rốt cuộc chiếm vị trí nào trong trái tim anh?”
Trần Hướng Viễn rút khăn giấy giúp Vương Xán lau nước mắt, “Anh xin lỗi, Xán Xán. Mấy ngày nay anh bận quá, quả thật không nghĩ đến cảm xúc của em. Là anh không đúng.”
Anh nhận sai mà không hề biện hộ khiến Vương Xán có cảm giác như bị bóp nghẹn, cộng thêm trong người vẫn còn hơi men, cô vừa lo vừa giận, bỗng chốc bật khóc thành tiếng.
Trần Hướng Viễn dường như hoảng sợ, nhất thời không biết nên an ủi Vương Xán thế nào, lại thấy người qua đường cứ nhìn nên luống cuống khởi động xe, “Đừng khóc, đừng khóc! Anh đưa em đi lòng vòng một lát.”
“Bây giờ vẫn còn sớm, đến nhà anh rửa mặt nhé. Anh pha một ly café cho em, đợi em tỉnh táo hơn sẽ đưa em về, được không?”
Trước giờ, Vương Xán không hề tự do phóng khoáng, cũng không phải là mong manh yếu ớt. Một buổi tối mà khóc đến hai lần, bản thân cô đã hổ thẹn lắm rồi. Cô lấy khăn giấy che đi khuôn mặt nghẹn ngào của mình, ngồi nghiêng trên ghế xe. Cô biết khóc như thế này mà về, nhất định mẹ sẽ nghi ngờ. Cô chỉ đành chấp nhận đề nghị này, nhưng không chịu nói gì.
Trần Hướng Viễn lái xe quay về căn hộ của anh. Sau khi hai người lên phòng, Vương Xán vào nhà vệ sinh rửa mặt. Lúc bước ra, cô thấy Trần Hướng Viễn đã pha xong café, đang cho thêm đường và sữa rồi bưng đến trước mặt cô. Cô uống mà không nói một lời nào, “Đưa em về nhà đi.”
Trần Hướng Viễn dang tay ôm chặt Vương Xán vào lòng, “Đồ ngốc, em giận như vậy làm sao anh có thể bỏ mặc em được?”
Có những lúc, sự tiếp xúc của cơ thể làm ngôn ngữ trở nên thừa thãi. Vương Xán chỉ nhẹ nhàng đẩy anh ra rồi dừng lại trong vòng tay anh.
“Em hãy quên chuyện này đi. Đừng buồn phiền nữa nhé.”
“Nếu có thể dễ dàng quên đi thì sao có thể gọi là muộn phiền được?” Vương Xán chua chát nói, không nhận ra rằng mình đang dẫn lời của Hà Lệ Lệ.
“Đều đã qua rồi!” Trần Hướng Viễn thì thầm bên tai cô: “Lần sau đừng uống rượu nhiều như vậy nhé! Nếu thực sự muốn uống, anh sẽ đưa em đi, con gái uống nhiều không tốt đâu.”
Vương Xán chợt nghĩ, anh cũng đã từng nói những lời y hệt như vậy với Thẩm Tiểu Na. Nhưng bây giờ cô không có sức để đi so đo. Cái ôm ấm áp của anh cô đã quen thuộc, đôi môi mềm của anh in hằn lên làn da phía sau tai cô, hơi thở ấm áp nhè nhẹ. Cảm giác buồn và mềm mại lướt qua, cô có thể cảm nhận được sự khát khao của anh và sự đáp lại của mình. Giây phút ấy, mọi buồn phiền và tủi thân đều tan biến.
Vương Xán thật sự vẫn còn lâng lâng. Động tác của Hướng Viễn không thúc ép như bình thường, từ sự đòi hỏi mãnh liệt của hai bên, bỏ qua những dục vọng giấu kín dưới đáy lòng không thể nói ra. Tất cả những nghĩ suy để sang một bên, không cần thiết phải hổ thẹn nữa. Dường như chỉ cần hai cơ thể giao hòa với nhau là có thể chứng minh tất cả rồi.
Thế nhưng, tất cả cũng chỉ là dường như mà thôi. Khi bình tĩnh trở lại, thế giới thực tại vẫn hiện hữu ngay trước mắt.
Vương Xán chỉ cử động nhẹ, Trần Hướng Viễn đã cảm nhận được, anh càng ôm cô chặt hơn: “Nằm một lúc nữa rồi anh đưa em về.”
Cứ lặng lẽ nằm trên giường, không có một chút ngăn cách nào, hai người cảm nhận được rõ nhịp tim của nhau. Vương Xán quay đầu sang, nhìn gối của Trần Hướng Viễn. Một cách tay anh ôm chặt cô, mắt khẽ nhắm. Khuôn mặt sáng sủa ấy nhìn có vẻ vô lo nhưng đường nét cong cong trên lông mày và bờ môi của anh lại nhắc nhở Vương Xán rằng, anh chưa hoàn toàn thoải mái.
Từ khi bắt đầu làm phóng viên, Vương Xán đã phát hiện ra rằng, việc nhìn một người với những góc độ khác nhau sẽ thấy những khuôn mặt khác nhau. Những người ở chỗ đông luôn trang trọng n