Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341510
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1510 lượt.
cô dự đoán, thấy văn bản trả lời về việc thay đổi quy hoạch, chỉ có một vài chỗ thay đổi. Giám đốc bộ phận khách hàng thậm chí còn gọi điện mời cô đến phỏng vấn về tình hình thay đổi quy hoạch. Cô suy nghĩ một lát nhưng vẫn đến đó phỏng vấn.
Khoảng cách giữa các tòa nhà không hề thay đổi, nhưng vườn hoa trung tâm giai đoạn một được thiết kế mới lại hoàn toàn, đang trong gia đoạn gấp rút trồng cây. Diện tích vẫn không lớn nhưng không còn là một vườn hoa sơ sài nữa. Những ki-ốt bán hàng sát phố cũng đã quy hoạch thành bãi đỗ xe như trước.
Tín Hòa coi như đã an toàn vượt qua giai đoạn khó khăn này. Cuối cùng người chịu ảnh hưởng chính là Trần Hướng Viễn. Vu Lâm gọi điện nói với Vương Xán tin tức cô vừa nghe được, phó giám đốc phụ trách tín dụng ngân hàng thành phố mới quả nhiên không phải là Trần Hướng Viễn. Và khủng khiếp hơn là, nội bộ ngân hàng có tin đồn anh có khả năng bị điều ra khỏi bộ phận tín dụng, đến một chi nhánh ngân hàng xa xôi làm việc,
“Cô nên biết, bộ phận tín dụng là bộ phận quan trọng trong ngân hàng công thương Nhà nước, bị điều khỏi bộ phận tín dụng có nghĩa là không chỉ bị ngăn cản thăng chức một lần.” Vu Lâm thở dài trong điện thoại, “Lần này Hướng Viễn phải trả giá quá đắt rồi.”
Bỏ điện thoại xuống, Vương Xán nhìn vào màn hình trước mắt rất lâu, trong lòng chất chứa những muộn phiền.
Thế nhưng khi hai người gặp nhau vào buổi tối, Trần Hướng Viễn dường như không hề phiền não, anh tỏ ra vô cùng bình thản.
“Anh cũng nghe được lời đồn, nói kiểu gì cũng có. Anh thấy lúc này chắc là sẽ không điều chuyển đâu.”
Vương Xán không thể kiên nhẫn được nữa, “Vấn đề của Tín Hòa căn bản không cần anh giải quyết. Hướng Viễn, anh thấy có đáng không?”
Trần Hướng Viễn im lặng. Một lúc lâu sau anh mới nói: “Anh sẽ không nói dối em, Xán Xán. Lúc đó đúng là anh đã nghĩ đến vấn đề nên hay không nên.”
“Đúng vậy.” Vương Xán nhếch mép cười tự chế giễu, “Càng khiến em trở thành một con buôn tin tức.”
“Xán Xán, đừng nói như vậy. Anh biết em lo nghĩ cho anh. Sau này, mỗi khi quyết định việc gì, anh sẽ nghĩ đến cảm nhận của em.” Trần Hướng Viễn ôm chặt Vương Xán, nhìn cô chân thành, “Đừng buồn phiền về chuyện này nữa. Cho dù làm việc ở đâu, chỉ cần cố gắng sẽ đều có cơ hội.”
Rõ ràng, anh biết những lo lắng của cô, anh đồng ý an ủi vỗ về cô nhưng lại không muốn nói chuyện cụ thể về nguyên nhân làm cô lo lắng. Cô không biết anh có hiểu, cô phiền muộn hoàn toàn không phải vì anh mất đi cơ hội thăng tiến, vì công việc của anh rơi vào thoái trào. Yêu một người tất nhiên hy vọng người ấy có tiền đồ xán lạn. Nhưng với tình trạng hiện tại của họ, Vương Xán vẫn không thể nói đến việc suy nghĩ về công danh hiện thực.
Vương Xán yêu người đàn ông này sở dĩ vì anh là một người đàn ông ân cần. Thậm chí cô còn thấy được, anh không hề có chút oán trách, luôn gánh vác mọi việc rất tự nguyện. Cô rất thích khí chất bình tĩnh, chín chắn của anh.
Đáng tiếc, sự gánh vác này nói cho cùng cũng không phải vì cô mà phát huy. Đây mới là căn nguyên nỗi phiền muộn của cô. Vương Xán thử phân tích xem có phải cô đang đố kị không, nhưng lại nghĩ, cho dù trong lòng có chút đố kị thì chẳng qua tình yêu của họ chưa đủ vững vàng.
Vương Xán vô cùng chua xót phát hiện ra rằng, tình yêu đúng là thứ giày vò lòng người. Cô bỗng có những hoài nghi lo lắng. Những hoài nghi ấy một khi đã xuất hiện thì không có cách nào dùng lý trí xóa bỏ được. Cô không thể trở về trạng thái yêu đương nồng cháy, ngọt ngào như ban đầu nữa.
Sau khi cấp trên của Trần Hướng Viễn nhậm chức, anh ta bắt đầu tiến hành thu hồi toàn bộ những khoản đầu tư không tốt, ngăn chặn những biến đổi nhỏ của vốn đầu tư. Công việc của Trần Hướng Viễn vì thế mà trở nên bận rộn hơn trước rất nhiều. Khoảng đến cuối tuần, hai người mới có thời gian hẹn hò.
Vương Xán nghĩ, cô cũng có thể tranh thủ cơ hội này, để bản thân bình tâm hơn. Vài ngày liên tiếp cô đều về nhà đúng giờ. Đầu tiên bà Tiết Phượng Minh chú ý đến sự biến đổi trong thời gian nghỉ ngơi của con gái nên lập tức hỏi. Nghe con gái nói bạn trai gần đây công việc vô cùng bận rộn, bà mới thở phảo nhẹ nhõm, “Rất tốt, mẹ luôn cảm thấy khi yêu lúc nào cũng dính lấy nhau sẽ không tốt lắm, quan tâm đến sự nghiệp một chút cũng là biểu hiện có trách nhiệm với tương lai.”
Vương Xán chỉ đành gật đầu nghe chỉ giáo.
Bà Tiết Phượng Minh lại tiếp tục đề nghị với con gái: “Nếu các con thật sự hạnh phúc khi ở bên nhau thì lúc nào sắp xếp thời gian mời cậu ấy về nhà ăn cơm.”
Vương Xán giật mình, vội lắc đầu: “Để sau mẹ ạ. Bây giờ đúng là rất bận rộn mà.”
Nói qua loa với mẹ không hề khó khăn, nhưng qua loa với bản thân đúng là một chuyện không hề dễ dàng.
Lần đầu tiên Vương Xán biết “tâm sự chất chứa” là một từ miêu tả rất thật. Những tâm sự trong lòng cô cứ chất đầy và nặng trịch, không có cách nào xóa nó đi và tất nhiên không thể giải phóng được nó.
Đến chiều hôm sau, Vương Xán vừa đi phỏng vấn về, viết xong bài, đang ngồi ngẩn ngơ trước màn hình máy tính thì trên QQ đột nhiên xuất hiện cửa sổ