Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341515
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.
ghiêm túc thì khi tiếp nhận phỏng vấn thường sẽ nở nụ cười thân thiện, thậm chí luôn cố gắng tỏ ra dí dỏm.
Cho đến lúc, mọi người không chú ý đến họ nữa thì lại hay để lộ ra vẻ trầm ngâm. Có những người cô nghĩ lương thiện đến mức ngây thơ, lại có lúc nào đó thấy được ở họ những suy nghĩ khác thường...
Vương Xán đã từng nói về cảm xúc của mình khi gặp các loại người với La m. La m gật đầu: “Sự phức tạp của con người lúc nào cũng vượt qua dự đoán của chúng ta. Nhiều người ngồi trò chuyện thao thao bất tuyệt cả vài tiếng đồng hồ, kể từng câu chuyện nhỏ, từng biến đổi với tớ thì tớ cũng không dám khẳng định tớ thực sự hiểu họ.”
Từ khi bắt đầu chú ý đến người đàn ông nhìn có vẻ lí trí, lạnh lùng này đến khi nằm trong vòng tay anh, khoảng cách giữa anh và cô đã kéo gần lại đến không thể gần hơn, anh không hề làm cô tiêu tan ảo tưởng.
Vương Xán không thể không thừa nhận, Vu Lâm nói anh gần như là một người đàn ông hoàn hảo không hề quá lời. Ít nhất cô cũng không thấy một khuyết điểm nào rõ ràng từ con người anh. Anh nỗ lực làm việc, không có những thói quen xấu, đối xử với cô rất ân cần, dịu dàng. Cứ cho là anh yêu quý Thẩm Tiểu Na thì cũng chỉ vì anh lương thiện và trọng tình cảm. Người đàn ông như vậy giữa cuộc sống của những người bình thường thì gần như hoàn mỹ. Thế nhưng cô lại không dám nói cô hiểu tất cả về anh, càng không dám kết luận họ đã thực sự hiểu nhau, quan hệ giữa họ không có bất kì nghi ngờ nào.
Sau khi nồng nhiệt bên nhau, hơi rượu hoàn toàn biến mất, hai người dựa vào nhau ấm áp và yên bình. Tiếp tục truy vấn anh rốt cuộc là yêu cô đến mức nào, trong trái tim anh cô chiếm vị trí nào là việc Vương Xán không thể làm được. Cô nghĩ không cần thiết phải tự làm phiền mình, hãy cứ để thời gian chứng minh tất cả.
Xuống đến hầm đỗ xe đêm đã về khuya, không khí càng lạnh hơn. Trần Hướng Viễn cương quyết ra sau xe lấy áo khoác lên người Vương Xán.
Cô vui vẻ đón nhận sự chăm sóc này, nhưng lại thầm thì: “Mẹ mà thấy muộn thế này vẫn khoác áo của con trai về nhà, thế nào cũng thẩm vấn cho mà xem.”
“Thế còn hơn là bị cảm cúm. Hơn nữa, áo khoác của bạn trai không phải là chuyện rất bình thường sao?”
Trần Hướng Viễn giúp Vương Xán chỉnh lại vạt áo, tranh thủ rẽ tóc cô ra rồi hôn lên gáy cô. Vương Xán cười né tránh rồi lập tức nghiêm mặt lại. Cô thấy Thẩm Tiểu Na đứng cạnh chiếc xe Honda CRV trắng trong hầm để xe cách đó không xa, lạnh lùng nhìn về phía họ.
Trần Hướng Viễn nhìn theo ánh mắt của Vương Xán, chau mày nói: “Tiểu Na, sao muộn thế này em mới về nhà?”
Thẩm Tiểu Na đong đưa bước tới. Vương Xán lập tức nhận ra, hôm nay cô cũng uống rượu say, quả nhiên Trần Hướng Viễn bực tực nói: “Không phải anh đã nói với em rồi sao? Đừng có động một tí là uống rượu, càng không được lái xe khi uống say.”
Thẩm Tiểu Na mặc kệ anh nói, bước đến một chỗ cách họ rất gần rồi đứng lại, nhìn Vương Xán từ trên xuống dưới, “Tối nay ăn mặc đẹp lắm, cũng coi như có chút gợi cảm, tốt hơn bình thường nhiều.”
Vương Xán không thèm đáp lại. Cô bỗng hồi tưởng lại, vừa rồi sau khi uống say chắc cô không có bộ dạng chẳng ra làm sao như thế này chứ. Cô chỉ phán đoán một cách khách quan, bộ dạng đó đúng là không hề tốt đẹp gì.
Thẩm Tiểu Na cười chế giễu: “ Không phải cố tình mặc như thế này để anh Hướng Viễn nhìn đấy chứ?”
Vương Xán rất tức giận, nhưng không đợi cô nói, Trần Hướng Viễn đã lên tiếng: “Tiểu Na, không được nói năng lung tung. Mau về nhà ngủ đi!”
Thẩm Tiểu Na bĩu môi: “Xem ra cô đạt được rồi đấy. Chúc mừng cô, chúc cô may mắn.” Tiểu Na vung vẩy chiếc túi màu vàng kim, quay người nghêu ngao hát rồi bước về phía thang máy.
“Đợi một lát, anh nói với em bao nhiêu lần rồi. Không được tùy tiện để xe vào vị trí xe cố định của người khác.”
Thẩm Tiểu Na đứng lại, cứ thế bước vào thang máy. Vương Xán nhìn Trần Hướng Viễn, anh bối rối nói: “Xán Xán, bảo vệ đã có ý kiến nhiều lần rồi. Người để xe nói nếu khi quay về mà còn thấy bị chiếm vị trí để xe thì sẽ có biện pháp. Em đợi một lát, anh đi dịch xe ra.”
Vương Xán khép vạt áo lại, lặng lẽ đứng nhìn Hướng Viễn dịch chuyển xe. Cô nghĩ, cuộc sống hiện thực đang quay lại nhanh chóng và mãnh liệt hơn tưởng tượng.
Cho dù cô có yêu anh đến mức nào, cho dù vừa xong họ đã có những phút giây ngọt ngào, thì bạn trai cô vẫn đang quan tâm chăm sóc cho người con gái đó như một lẽ đương nhiên, không hề nghĩ đến tiền đồ của mình mà giúp bố cô ấy vay vốn, luôn giúp cô ấy đỗ xe.
Lẽ nào đây là sự thật mà Vương Xán phải quen, phải thừa nhận? Từ trong tim cô trào dâng một nỗi ớn lạnh. Cái lạnh này áo khoác của anh cũng không chống đỡ được.
Tình yêu đúng là thứ giày vò lòng người
Vương Xán thật sự kinh ngạc khi đọc quảng cáo bán căn hộ xuất hiện dày đặc trên mặt báo của công ty bất động sản Tín Hòa.
Tất nhiên, chuyện sóng gió to lớn giữa các chủ sở hữu nhà và nhà đầu tư đã lắng lại bằng những cách không hề lạ lùng.
Vương Xán đi phỏng vấn cục quy hoạch. Đúng như