Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng

Tác giả: --> Tinh Hồng<!--

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341462

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1462 lượt.

hân.”
“Với mô hình cung cấp đất như hiện nay, tôi cho rằng nhìn chung giá nhà đất sẽ không sụt giảm nhiều, mà có thể duy trì một thời gian khá dài, không thể nào xuất hiện việc giảm giá nhanh như mọi người vẫn đợi. Tuy nhiên, việc chôn chân giữ vốn lâu ngày sẽ khiến các nhà đầu tư nhỏ hoặc tầm trung không trụ nổi, vậy nên giá nhà đất ven đô rất có thể sẽ biến động.”
“Trong ngành bất động sản, tôi không phải là một nhân vật lớn, công ty chúng tôi cũng chỉ là một tập đoàn địa phương, sản phẩm hiện nay mới được coi là sản phẩm mang tầm bản địa. Có điều, theo quan điểm của mình, tôi nghĩ sắp tới giới bất động sản sẽ trải qua một khoảng thời gian khó khăn. Một vài vấn đề được che lấp lại bằng bề ngoài phồn vinh dần dần sẽ được bộc lộ ra hết, một vài người thích đầu cơ, định “lướt sóng” kiếm hời sẽ “chết”, chết một cách khó coi, thị trường cần những thời điểm thế này để loại trừ bớt những kẻ như vậy.”
Vương Xán đã phỏng vấn nhiều người, tuyệt đại đa số đều ăn nói không hề cấm kị lúc bình thường, có điều khi trả lời phỏng vấn đương nhiên sẽ thận trọng. Sau từ “mặc dù” bao giờ cũng được che chắn bởi từ “thế nhưng”, tất cả các phương diện đều đề cập tới, nhưng ít khi trực tiếp đưa ra kết luận. Đứng ở lập trường của người phóng viên, cô hoan nghênh những con người dám nghĩ dám làm.
Cả đường đi Vương Xán đều suy tính xem sẽ phải viết bản thảo như thế nào, ngay khi xuống taxi, chuẩn bị đi vào trong tòa soạn, Thẩm Tiểu Na liền nhảy xuống từ chiếc xe Bend dòng CVR màu trắng đậu gần đó chặn đường cô, thái độ không hòa nhã chút nào.
“Chuyện có gì lớn lao, có đáng để cô phải gọi điện mách lẻo anh Hướng Viễn không? Đúng là nhõng nhẽo, ha ha... Chẳng có bản lĩnh gì cả.”
Vương Xán nhìn Thẩm Tiểu Na một cách chán nản: “Thẩm tiểu thư, tôi phải nói thế nào thì cô mới hiểu. Tôi không muốn nói chuyện với cô, tôi cho rằng bản thân cũng chẳng có điều gì muốn nói với cô. Nếu cô nhanh chóng chấp nhận quan điểm này thì tôi có cần phải gọi điện cho anh Hướng Viễn nữa không?”
Thẩm Tiểu Na cười mỉa mai rồi nói: “Chính bởi vì trong trái tim anh Hướng Viễn có tôi, cho nên cô mới hận tôi đến mức độ này, chị không cảm thấy mình nhỏ nhen đến mức nực cười hay sao?”
“E là người đáng cười đó không phải là tôi, ha ha.” Vương Xán nghiêm mặt lại nói tiếp: “Thẩm tiểu thư, cô cứ việc an lành, tĩnh lặng ngự trị ở vị trí thần thánh của mình trong trái tim anh Hướng Viễn, điều này chẳng hề liên quan gì đến tôi cả. Tôi có thể nói rõ ràng với cô một điều, tôi với Hướng Viễn dù có yêu nhau hay chia tay, đều là chuyện giữa hai người chúng tôi. Đối với Trần Hướng Viễn mà nói, cô có lẽ là trách nhiệm mà anh ấy phải gánh vác. Còn đối với tôi mà nói, cô với tôi chẳng có chuyện gì đáng nói. Thời gian của tôi rất quý giá, xin lỗi, không nói chuyện thêm với cô được nữa.”
Thẩm Tỉểu Na không hề có ý nhường đường. Vào mùa đông, trời tối rất nhanh, lúc này bầu trời đã sạm đen, thái độ Thẩm Tiểu Na thay đổi thất thường, Vương Xán cảm thấy vội vã, đưa tay lên nhìn đồng hồ, đang định nói gì thì Thẩm Tiểu Na lên tiếng.
“Tôi thực sự đã nhìn nhầm cô, cô ăn nói ghê gớm, sắc sảo lắm chứ không phải dạng vừa. Được thôi, buổi chiều hôm nay liên tục gọi điện cho cô là tôi không đúng, tôi xin lỗi cô.”
Vương Xán cảm thấy bất ngờ, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm, chấp nhận lên tiếng thuận hòa hơn: “Không sao cả, thái độ của tôi cũng không ra gì, cũng cần phải nói một lời xin lỗi. Bây giờ tôi phải nói lời tạm biệt rồi, tôi phải về viết bản thảo.”
“Cô mau đi làm việc đi.” Thật không ngờ Thẩm Tiểu Na lại mỉm cười tươi tắn, quay người chỉ vào quán cà phê màu xanh lục ở phía đối điện rồi nói: “Tôi sẽ sang bên kia ngồi đợi chị, tóm lại hôm nay tôi nhất định phải nói chuyện với chị, dù phải đợi lâu cũng không sao cả.”
Vương Xán không biết nên khóc hay nên cười, nhưng bản tính cô nhu hòa, nếu người ta đã nói chuyện hòa hợp như vậy, cô cũng không thể nào mặt lạnh từ chối được. Vậy là cô đành gật đầu nói: “Được thôi, tôi sẽ cố gắng nhanh nhất có thể.”
Vương Xán chạy nhanh vào tòa soạn, Thẩm Tiểu Na lại gọi giật cô lại: “Đợi một chút, Vương Xán, lần này xin đừng gọi điện cho anh Hướng Viễn nữa nhé.”
Vương Xán đành phải gật đầu mỉm cười, sau đó mới đi vào tòa soạn. Vừa mới vào đến văn phòng của bộ phận kinh tế, Lý Tiến Hiên đã mỉm cười nói với cô: “Này, Vương Xán, sao bây giờ em mới về? Buổi chiều hôm nay có một cô gái gợi cảm đến tìm đấy, lại còn tìm ở từng căn phòng một, khi thấy không có em không có mặt ở đây mới chịu ra về trong bực bội đấy.”
Vương Xán hoàn toàn không ngờ Thẩm Tiểu Na lại nóng vội, hấp tấp như vậy, đành lên tiếng cho qua chuyện: “Lẽ nào em cũng có fan hâm mộ tìm tới tận nơi để xin chữ ký?”
Lý Tiến Hiên vui vẻ nói: “Em đúng là tự huyễn hoặc bản thân quá đấy.”
Vương Xán chẳng buồn tán gẫu thêm nữa, liền mở máy tính viết bản thảo, nhanh chóng ném hết mọi chuyện ra khỏi đầu. Đợi đến lúc hoàn thành xong bản thảo, nộp cho biên tập thẩm định, chủ nhiệm gật đầu đồng ý, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Vương Xán sực nhớ ra Thẩm Tiểu Na vẫ


Duck hunt