Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341466
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1466 lượt.
n được thông tin bệnh tình ông trở nặng, anh đang đi công tác ở nước ngoài, lại gặp đúng sân bay quốc tế Charles De Gaulle, phải đợi mười ba tiếng đồng hồ mới về được, nên chẳng thể nào nhìn mặt ông lần cuối.”
Hoàng Hiểu Thành vẫn cố giữ trấn tĩnh, nhưng giọng nói lúc này đã nghiêm trọng đến mức khiến trái tim Vương Xán khẽ thắt lại, cô quay sang nhìn khuôn mặt anh, đưa tay nắm lấy bàn tay anh.
Vào khoảnh khắc đó, chim chóc dường như cũng cảm nhận được niềm đau mà thôi không réo rắt, không gian xung quanh im lặng đến kì lạ.
Hoàng Hiểu Thành nhẹ nhàng lên tiếng: “Điều an ủi duy nhất của anh chính là số tiền mà anh kiếm được gửi về nhà đã có tác dụng. Ông nội ra đi coi như cũng được an lành.”
“Xin lỗi, em….” Cô nhất thời nghẹn giọng, không biết phải nói gì.
“Anh chỉ muốn được em tha thứ, chứ không phải chỉ trích gì em, vậy nên không cần em nói lời xin lỗi.”
“Lúc nãy em vẫn còn tính toán, so đo với anh từng chút một, thực lòng em đã quá coi mình là trung tâm, thực sự cảm thấy hối lỗi. Anh từ bỏ việc học thạc sỹ và đây là một lựa chọn chính xác, thực sự không cần nhận được sự tha thứ của người khác.”
“Sau khi lo liệu xong hậu sự cho ông nội, anh quay lai Thượng Hải làm, lại bắt đầu công việc, tăng ca, đi công tác không ngừng nghỉ, thế nhưng trong lòng trống trải, cả ngày chỉ nhớ lại những ngày tháng còn ở bên em.”
Kí ức giống như một chiếc máy chiếu phim, những hình ảnh trong quá khứ không ngừng phát lại trước mắt, Vương Xán ngây người một hồi lâu, mới lấy lại được tinh thần, miễn cưỡng mỉm cười nói: “Có lẽ phán đoán của anh không sai. Em thừa nhận, nếu như lúc đó anh thực sự nói rằng muốn em đi theo anh, em không chắc sẽ đáp lại anh thế nào. Chịu nhường một bước, nếu hai chúng ta tiếp tục yêu đương, khả năng chia tay cũng không thấp. Nghĩ như vậy, em lại càng không biết nói gì thêm.”
“Không cần em phải an ủi anh, anh đã suy nghĩ hết cả rồi, nhưng anh thực sự đánh giá quá thấp địa vị của em trong lòng mình. Anh không thể nào quên được em.”
Lần đầu tiên Hoàng Hiểu Thành thật thà nói hết mọi chuyện với Vương Xán như vậy. Giọng nói anh trầm ồm, ánh mắt dịu dàng, ám áp, khiến Vương Xán không thể nào nhìn thẳng vào đôi mắt chan chứa tình cảm đó, buông tay anh ra, cúi đầu gạt chiếc lá rơi trên vai mình xuống.
“Khi chúng ta ở bên nhau rất vui vẻ, ngoại trừ những khuyết điểm bị anh phát hiện, em ít nhiều vẫn còn những mặt tốt đẹp để anh hồi ức lại, em cảm thấy rất vui. Có điều em vẫn cứ là Vương Xán, ở trong nhà trước nay vẫn không vào bếp, số lần rửa bán ít đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay. Bố mẹ em chiều chuộng em quá, yêu cầu duy nhất với em chính là em vui vẻ, thế nên em rất tự nhiên tiếp nhận sự quan tâm, chăm sóc của bố mẹ, không có mơ ước cao xa và hoàn toàn mãn nguyện với công việc hiện tại. Hiểu Thành, có lẽ anh đã dùng kí ức của mình thần tượng hóa, hoàn mỹ hóa em lên mà thôi.”
“Em cảm thấy anh là kiểu người dùng đôi mắt màu hồng nhìn về quá khứ sao?”
“Có những lúc hồi ức lại chuyện cũ, không tránh khỏi việc lí trí phải nhường chỗ cho cảm tính.”
“Em đích thực là rất biết cách an ủi anh.” Hoàng Hiểu Thành mỉm cười nói: “Vậy em hãy nói cho anh nghe, làm việc hơn hai năm rồi, em đã bao giờ chịu khổ chưa? Lẽ nào đồng nghiệp, cấp trên đều yêu thương em như bố mẹ, công việc của em vẫn luôn thuận lợi không gặp chút trắc trở nào sao?”
Không chịu khổ mới lạ! Vương Xán mỉm cười đầy phiền muộn. Thi vào làm trong tòa soạn đã khó, lúc làm phóng viên thực tập, có quá nhiều thứ cần phải học hỏi, bị lãnh đạo, tiền bối, cấp trên sai vặt đến chóng cả mặt, bản thảo viết bị chữa lên chữa xuống là chuyện thường tình, thi thoảng viết bài cho tòa báo khác, cấp trên còn chưa nói gì, bản thân đã sợ chết khiếp.
Mang theo nỗi đau thất tình, khó khăn lắm mới vượt qua được thời gian hai tháng thử việc, cô được phân tới bộ phận kinh tế, cố gắng nỗ lực bổ sung kiến thức bất động sản, đã từng phải leo tới mười mấy tầng lầu dưới thời tiết nắng gắt, suýt chút nữa là cảm nắng. Cô cũng đã từng xử lí đơn tố cáo, kiến nghị của người dân, sau đó bị nhà doanh nghiệp chạy tới tận tòa báo chửi cho một trận thừa sống thiếu chết, sau đó còn bị người phụ trách bên bộ phận quảng cáo trách móc là không biết đại thể, ảnh hưởng đến nguồn thu nhập quảng cáo của tòa soạn.
Bản thân Vương Xán cũng cảm thấy hiếu kì, những người được chiều chuộng ở nhà, ở trường học, sau khi bước vào xã hội không ngờ vẫn có thể tiếp nhận được sự thật rằng không còn ai chịu bao bọc, chăm sóc, chiều theo ý mình như trước nữa. Cô từ từ thích ứng với tất cả mọi quy tắc ở nơi làm việc, thậm chí không hề oán thán với cha mẹ, từ từ vượt qua mọi khó khăn mà không hề cảm thấy uất ức gì.
Thế nhưng bây giờ cô không muốn nói những điều này, vậy nên chỉ bình thản lên tiếng: “Công việc mà, chẳng qua chỉ là một quá trình thích ứng mà thôi.”
“Đúng thế, thích ứng. Thấy Hà Lệ Lệ cũng có thể thích ứng với cuộc sống và công việc ở Thượng Hải, anh mới thấy lúc đó đã quá thiếu lòng tin ở em.”
Nhắc đến Hà Lệ Lệ, Vương Xán liền nghiêm túc l