Tác giả: --> Tinh Hồng<!--
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341465
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1465 lượt.
ên tiếng: “Hiểu Thành, em vẫn nhiều chuyện, muốn nói thêm một câu nữa, có lẽ cả cuộc đời này, anh chẳng thể nào tìm được một Hà Lệ Lệ thứ hai đối xử với mình tốt như vậy đâu.”
Hoàng Hiểu Thành quay sang nhìn cô, lại nằm xuống mặt đất, nhìn bầu trời rồi nói: “Vương Xán, em đang làm tổn thương lòng tự tôn của anh đấy. Anh đang thành thật bày tỏ với em rằng anh vẫn còn yêu em, hy vọng hai chúng ta có thể bắt đầu lại, vậy mà em lại tiến cử cho anh một người phụ nữ khác. Lần trước anh đã nói rõ rồi, cô ấy đối với anh tốt, anh biết điều đó. Thế nhưng đáng tiếc một điều, anh không yêu cô ấy.”
“Xin lỗi, em nhắc tới Hà Lệ Lệ chỉ vì muốn nói rằng, e là quan hệ giữa chúng ta từ trước đến nay chưa thể nào tới mức độ không cần biết kết quả mà yêu thương và trách nhiệm hết mình như vậy.”
Câu nói này khiến Hoàng Hiểu Thành ngây lặng người đi.
“Anh cho rằng tình yêu của em không đủ sâu đậm đến mức đồng ý cùng anh tới Thượng Hải chịu khổ, có lẽ anh phán đoán không hề sai. Có điều, em cũng có một phán đoán của riêng mình, em cho rằng tình yêu của anh với em cũng yếu mềm như vậy, thậm chí anh không hề dự định tiếp nhận một lời từ chối như mình đã thấy trước.”
Hoàng Hiểu Thành vẫn im lặng không nói gì.
“Nói điều này không phải để phê bình, đánh giá gì anh hết, thời gian chúng ta ở bên nhau không đủ dài, nhưng vẫn cứ để lại kí ức trong nhau, chỉ đơn giản vậy thôi. Còn về việc muốn làm lại từ đầu thì em cảm thấy, thời gian hai năm, cuộc sống của chúng ta đã có quá nhiều thay đổi, chẳng thể nào quay lại trước kia nữa.”
“Chẳng thể nào quay lại trước kia nữa... Đây cũng là một câu được nhắc đến nhiều nhất trên diễn đàn bàn luận về tình yêu sinh viên. Đừng cho rằng anh quá tự phụ, Tiểu Xán, anh đã hạ quyết tâm lớn, mới dám nói với em những lời này. Bây giờ anh đã có một công việc có thể coi là tiền đồ xán lạn, thế nhưng nói cho cùng vẫn phiêu dạt ở thành phố khác, chỗ ở bất định, tích lũy không nhiều, chẳng khác nào hai năm trước, anh không chắc chắn có thể cho em cái gì không. Anh chỉ biết rằng, anh cảm thấy vô cùng tiếc nuối đoạn tình cảm này, nếu anh còn không thổ lộ thì sẽ mãi mãi không còn hy vọng níu kéo được em nữa.”
“Anh chỉ muốn níu giữ lại những hối tiếc trong quá khứ…”
“Em đừng có nói móc anh mãi thế, cũng đừng vội vàng từ chối. Tiểu Xán, anh có thể nhận ra bây giờ em không vui, hãy cho anh một chút thời gian, để chúng ta thử xem có khả năng quay lại như trước được không.”
“Làm lại từ đầu không chỉ cần lý do hai người còn độc thân là được. Hiểu Thành, anh cũng biết rằng, em đã có bạn trai, tình cảm của em không thể nói thu là thu lại được, vừa chia tay một người đàn ông, lại vội quay lại với bạn trai cũ. Như vậy chẳng khác nào coi anh là chiếc phao cứu sinh.”
“Anh không để ý.” Hiểu Thành bật cười nói: “Coi anh là chiếc phao cứu sinh cũng được, anh không có ý kiến gì, có lẽ sau khi khoác anh lên người em lại không chịu bỏ xuống cũng nên, như vậy coi như anh đã thắng rồi.”
Vương Xán bật cười trước lời nói dí dỏm của anh, lắc đầu nói: “Để tránh cảm giác cô đơn mà làm cho cuộc sống hỗn loạn, em cảm thấy chẳng có ý nghĩa gì cả.”
“Tiểu Xán, em thực sự đã từ bỏ anh rồi sao?”
Vương Xán im lặng không nói gì.
“Không trách em được, là do anh đã vứt bỏ em trước.” Hoàng Hiểu Thành đứng dậy, từ từ cúi xuống nhặt chiếc lá rơi dưới mặt đất. “Thế nhưng chúng ta vẫn còn nhiều thời gian mà.”
Vương Xán ngước đầu lên nhìn Hoàng Hiểu Thành, ánh mặt trời xuyên qua tán lá chiếu lên người anh, tạo nên những đốm sáng lấp lánh, dường như thời gian lúc này đang trùng lặp với một khoảng thời gian xa xưa trong quá khứ. Cảm giác này khiến cho Vương Xán nín thở vì xúc động, cô cố gắng trấn tĩnh lại tâm trạng, để cho mình thoải mái hơn.
“Thời gian chúng ta đều có, thế nhưng tuổi thanh xuân ngắn ngủi, không nên lãng phí vào những chuyện không thể nào.”
Hoàng Hiểu Thành vô cùng bình tĩnh, hoàn toàn khôi phục lại thái độ bất cần và dí dỏm mọi ngày, nhìn vào ánh mắt của cô một cách dịu dàng mà cũng vui vẻ.
“Đừng vội nói những lời này để anh bỏ cuộc. Lòng anh như thế nào là chuyện của anh, anh thích hướng trái tim về đâu thì hướng, đợi em yêu lại anh, cũng là mong muốn của riêng mình anh, không liên quan đến người khác.”
Vương Xán chán nản, cô biết tuy Hoàng Hiểu Thành hơn cô có một tuổi, nhưng tâm trí lại kiên định hơn cô rất nhiều, nên cũng đành nói: “Nếu như không ai thuyết phục được ai vậy thì tùy theo ý anh thôi.”
Hoàng Hiểu Thành đưa tay về phía cô, cô do dự một hồi rồi nắm lấy, anh kéo cô lên đủ mạnh để cô đứng ngay trước mặt mình. Ngoài hai bàn tay nắm lấy nhau, thân thể hai người không hề tiếp xúc, có điều tư thế lúc này lại vô cùng thân mật. Vương Xán nhìn thấy rõ khuôn mặt của mình trong ánh mắt anh, cô cố gắng rút tay lại nhưng Hoàng Hiểu Thành không hề có ý định bỏ ra.
“Tiếp sau đây có phải em sẽ nói với anh rằng: Hai chúng ta vẫn là bạn bè.”
Vương Xán mỉm cười tươi tắn đáp: “Đúng thế, chỉ cần anh bằng lòng, chúng ta vẫn cứ là bạn bè.”
Hoàng Hiểu Thành cũng mỉm cười: “Nghe nó