Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341576
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1576 lượt.
ắn cùng tới một bar mới khai trương uống rượu. Bác Thần nghĩ mình cũng không có chuyện gì nên đồng ý.
***
Bên này, Lâm Hiểu ăn xong cơm trưa tự mang, nhìn số điện thoại trên di động đã trùng khớp với dãy số ghi trên danh thiếp, cô ấn nút gọi. Nếu còn không gọi được nữa cô sẽ trực tiếp đến trụ sở tạp chí kia tìm hắn.
Những ngày vừa qua, mẹ vẫn ứng xử như thường khiến cô không nghĩ tới việc này nhưng tối hôm qua, lúc mẹ tránh cô để nhận một cuộc điện thoại làm cho cô không thể không chú ý. Nêu cô đoán không sai, người gọi điện thoại tới hẳn là gã đàn ông kia.
Trời sẩm tối, Lâm Hiểu hẹn Dương Văn Tùng ở một quán cà phê cách nhà cô không quá xa lúc bảy rưỡi.
Thời điểm khi Lâm Hiểu vào cửa, cô rất nhanh tìm được chỗ Dương Văn Tùng đang ngồi. Cô thở phào, thoải mái tiến lại gần, ngồi đối diện ông ta.
Dương Văn Tùng vẫn y như lần đầu cô gặp. Mái tóc hoa râm kiểu cách, áo sơ mi nhiều màu bên trong cùng một bộ tây trang khoác bên ngoài và không đeo caravat.
Ông ta thấy người đến là Lâm Hiểu thì giật mình, yên lặng một lúc rồi nói: “Cháu là cô gái ngày đó bị ngã?”
Lâm Hiểu ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Trí nhớ của chú thật tốt, đúng là có chuyện này.”
“…Thì ra là thế.” Dương Văn Tùng đã nghi ngờ từ trước, thì thào lẩm bẩm.
Đúng lúc này, nhân viên phục vụ đi tới, Lâm Hiểu tùy tiện chọn một ly Latte, đến khi người phục vụ đi rồi mới thực sự nhìn thẳng vào Dương Văn Tùng.
“Cháu đến đây không có chuyện gì nhiều, chỉ muốn hỏi chú một vấn đề, rốt cuộc là mẹ cháu quấn lấy chú hay là chú quấn lấy mẹ cháu?”
Đại khái bởi vì vấn đề này quá mức thẳng thừng, bị Lâm Hiểu hỏi như vậy, khuôn mặt Dương Văn Tùng cứng ngắc: “Cháu, đứa nhỏ này nói chuyện thực thẳng.”
“Chuyện này đối với cháu vô cùng quan trọng, trên thực tế, cháu không tin mẹ cháu có thể rời bỏ gia đình được. Đây là nguyên tắc của bà ấy. Mà so với điều này, cháu càng tin tưởng vào việc chú với mẹ cháu có quen biết từ trước. Cháu cũng không biết chú lợi dụng được điểm gì khiến bà ấy mềm lòng, liên tục hẹn được bà ra ngoài.”
Lâm Hiểu không nhanh không chậm nói xong, nhìn sắc mặt Dương Văn Tùng liên tục thay đổi. Cô biết mình đoán đúng rồi, trong lòng Lâm Hiểu nhẹ nhàng thở ra. Cô không sợ cái gì cả, chỉ sợ mẹ mình thật sự dành tình cảm cho người đàn ông không thể tin trước mắt.
Một lúc sau, Dương Văn Tùng mới chầm chậm nói: “Mẹ cháu là mối tình đầu của chú.”
Lời này làm cho một hơi vừa thở ra của Lâm Hiểu nghẹn lại ở ngực, cô cố gắng điều hòa hơi thở, khuôn mặt khẽ giật giật: “Vậy ư? Mẹ cháu chưa bao giờ kể về chú.”
“…Chú, chú lại gần mẹ cháu không phải có ý xấu, chú chỉ muốn nhìn cô ấy sống có tốt không.” Đáy mắt Dương Văn Tùng mang theo vài phần u buồn xa xăm khiến Lâm Hiểu ngồi đối diện cả người không được tự nhiên.
“Số lần chú đến nhìn thật đúng là nhiều. Mẹ cháu sống rất tốt, không phải chú nhìn qua là thấy ngay sao?” Lâm Hiểu nói.
Lời này làm cho Dương Văn Tùng ngẩng mạnh đầu nhìn về phía Lâm Hiểu: “Không, mẹ cháu sống không tốt!”
Đầu Lâm Hiểu như bị một cái chày gỗ đánh cho choáng váng, trong lòng cô rét lạnh : “Chú đừng đem ý nghĩ chủ quan của mình áp đặt lên người khác, mẹ cháu sống vô cùng tốt.”
Ngay cả cháu là con gái mà cũng không biết mẹ mình sống thế nào thì có thể thấy được mẹ cháu sống khổ đến đâu.
Ba cháu năm bữa nửa tháng mới về nhà một lần, cháu thì đi làm cả ngày. Mẹ cháu không có việc gì, cả ngày trừ bỏ làm việc nhà, nấu cơm thì chỉ có thể ngồi một chỗ. Cô ấy có bao nhiêu cô đơn, bao nhiêu khổ sở, cháu cái gì cũng không biết. Đừng đem ý nghĩ của bản thân áp đặt lên người khác, phải là cháu mới đúng.” Dương Văn Tùng có chút kích động, thậm chí còn dùng đến tay để biểu cảm.
Mặt Lâm Hiểu cứng lại nói: “Là mẹ cháu tự mình nói với chú bà ấy sống không tốt?”
“Việc này còn cần cô ấy nói sao, chú vừa nhìn là có thể nhận ra. A Cầm cho tới nay đều là người như vậy, trong lòng có đau khổ gì đều tự mình nuốt vào. Cô ấy trả giá cho gia đình nhiều năm như vậy, mà các người chẳng ai hay biết. Chú muốn đưa cô ấy đến bên cạnh mình, để chú tự chăm sóc cô ấy, thế này là sai sao?!”
“Mẹ cháu vất vả không cần người ngoài đến thương hại, thậm chí còn nói sẽ đem bà đi rồi cho bà hạnh phúc. Điều này thật buồn cười. Chú, chú năm nay bao nhiêu tuổi rồi, đã có gia đình hay vẫn còn chưa kết hôn? Hay là nói sau khi kết hôn vợ chú bị chú dọa chạy? Chú tự nhiên xuất hiện, tự tiện muốn phá hoại gia đình người khác, đều đã có tuổi rồi còn làm loại trò này , chú có thấy xấu hổ không? Nói cái gì mà mối tình đầu, đã qua bao nhiêu năm rồi? Nếu chú thật sự yêu mẹ cháu nhiều như vậy sao lúc đó không gạt bỏ mọi cản trở để đến với bà ấy? Những lời này cháu mong chú hiểu được, thu lại tâm tư xấu xa của chú đi. Tất cả những gì mẹ cháu đối với chú chỉ xuất phát từ lòng thương thôi, nếu chú coi đây trở thành ám chỉ gì thì chú sai rồi đấy.” Lâm Hiểu một hơi nói xong, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng Dương Văn Tùng, mỗi một lời nói ra đều đánh thẳng vào ngực ông ấy.
Khuôn mặt Dương Văn Tùng đỏ lên, ông ta ngẩng cao đ