XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341594

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1594 lượt.

.
Lâm Hiểu nhìn theo bóng mọi người dời đi, sau đó quay sang bình thản nói với Bác Thần: “Chúng ta cũng đi thôi.”
Ngô Tuấn Hàn đứng phía sau Bác Thần cuối cùng cũng tìm được cơ hội, khuôn mặt trẻ con của hắn hơi mất tự nhiên nhưng giọng nói cũng không nhỏ: “Đợi chút!”
Lâm Hiểu dừng lại, nhìn về phía Ngô Tuấn Hàn, khuôn mặt vẫn như trước không chút thay đổi.
Ngô Tuấn Hàn từng bước từng bước tiến lên, mặt nhăn nhó nói: “Tôi vừa rồi không biết cô là bạn gái của anh Thần cho nên…Không phải, dù sao, tôi cũng muốn nói với cô lời xin lỗi…”
Sau khi nói xong, hắn vẫn còn lo lắng tiếp tục giải thích: “Nhưng cô nói chuyện cũng khó nghe lắm! Chúng ta coi như là huề nhau! Còn có, anh Thần tốt lắm, cô đừng giận anh ấy, cùng lắm thì…về sau tôi gọi cô một tiếng chị dâu.”
Cái này có tính là được ban ơn không? Cô cũng không hiếm lạ. Lâm Hiểu hơi khó chịu nhưng nhìn thấy vẻ mặt không tự nhiên của hắn lại thấy buồn cười. Nếu đối phương đã muốn nhận sai, thái độ cũng tạm coi là tốt, vậy cô sẽ không nhỏ nhen đến mức so đo với một đứa bé lớn xác: “Tôi nhận lời xin lỗi của cậu.”
Trả lời xong, Lâm Hiểu không nói thêm gì nữa. Cô nhìn Bác Thần, hắn lập tức hiểu ý, bước đi: “Xe của anh ở bên kia.”






Ngoài tiếng động cơ ô tô, trong xe vô cùng yên lặng.
Tay Bác Thần đặt trên vô lăng, mắt lại không nhịn được nhìn Lâm Hiểu. Có một loại im lặng không nói gì chính bởi muốn giải thích nhưng không thể nào mở miệng.
Sự việc xảy ra ngay trước mắt, kỳ thực cũng chẳng còn gì để giải thích, càng giải thích càng thêm giả dối không đáng tin.
Thật ra Lâm Hiểu rất bình tĩnh, trong lòng cô đã tự phân tích tình hình lúc đó vài lần. Một vấn đề rất rõ ràng là những cô gái ngồi bên Bác Thần lúc ấy đều là những cô gái quán bar, mà một điều rõ ràng hơn nữa đó là hắn cũng thường xuyên làm loại chuyện này.
Tức giận sao? Không phải. So với tức giận, phản cảm và ghê tởm của Lâm Hiểu càng nhiều hơn.
Sau khi quyết định như vậy, trong lòng Lâm Hiểu lại tràn ngập trống rỗng và mất mát. Lâm Hiểu không kìm lòng được nhớ lại quãng thời gian vừa rồi hai người bên nhau, từng cảm thấy ngọt ngào, từng cảm thấy thỏa mãn cho nên hiện tại càng thêm đau đớn, càng thêm khổ sở.
Đến khi hốc mắt trở nên ửng đỏ, Lâm Hiểu mới buộc chính mình không được nhớ lại nữa. Chuyện của cô và Lý Bác Thần, còn phải để ý đến mối giao hảo lâu năm giữa hai nhà cho nên cô càng không thể xử lý bốc đồng. So với thu buồn thương nguyệt còn không bằng lấy lại lý trí suy nghĩ biện pháp xem có thể đem mối quan hệ này buông ra một cách êm thấm.
Lâm Hiểu nghĩ chỉ cần mình đưa ra phương pháp giải quyết thì mọi chuyện sẽ chấm dứt nhưng cô chưa nghĩ tới Bác Thần có nguyện ý chấp nhận quyết định của mình hay không.
Chiếc xe không biết tự lúc nào đã dừng lại trước khu nhà họ ở, Bác Thần mới vừa dừng xe, hai tay Lâm Hiểu đã nhanh chóng đẩy cửa xe ra nhưng Lâm Hiểu kéo một lúc lại phát hiện không thể mở được cửa.
Hai tay cô ngừng lại, bây giờ mới quay đầu nhìn Bác Thần, liền phát hiện hai tay người phía sau vẫn chưa rời khỏi tay lái.
Đèn trong xe không biết sáng lên từ lúc nào, ngọc đèn ấm áp cũng không làm cho sắc mặt hai người ấm lại. Cuối cùng Bác Thần cũng động đậy, hắn mở cửa kính xe, rút một điếu thuốc lá từ trong túi.
Tình hình này thực rõ ràng là hắn có chuyện muốn nói, nhưng thời gian đợi hắn nói thì thật lâu.
Thấy hắn vẫn chưa lên tiếng, Lâm Hiểu chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà, tê liệt ngã xuống giường cũng được, xử lí chuyện của Lâm mẹ cũng được, cái nào cũng tốt hơn gặp hắn.
Đúng vậy, mặc kệ đã quyết định như thế nào, phụ nữ vẫn mãi là phụ nữ, luôn là một loài thiên về cảm tính.
Tức giận rồi, phẫn nộ rồi, thất vọng rồi lại không thể nào giả như không có việc gì, chỉ một lòng không muốn gặp hắn.
“Anh còn có chuyện gì muốn nói nữa, em mệt mỏi, chỉ muốn về nghỉ ngơi thôi.” Giọng nói Lâm Hiểu không che dấu vẻ mệt mỏi.
Ánh mắt Bác Thần dừng trên khuôn mặt cô, rõ ràng ở trong ánh đèn vàng nhưng hắn vẫn nhìn ra được sắc mặt tái nhợt của cô. Lòng Bác Thần tựa như bị một cái gai sắc nhọn đâm thẳng vào nhưng lại không biết nên nói sao. Hắn thấy bàn tay đang nắm chặt của cô khẽ run rẩy, kìm lòng không được nắm lấy: “Lâm Hiểu.”
Lâm Hiểu ngay cả nhìn hắn cũng không muốn lại càng không thể chịu đựng nổi sự động chạm của hắn, cô dùng sức rút tay khỏi. Trong đầu Lâm Hiểu lại hiện lên hình ảnh cô gái phục vụ lôi lôi kéo kéo hắn, thần kinh căng thẳng bị hình ảnh này kích thích, càng thêm giãy dụa kịch liệt: “Anh buông tay!”
Lời này kháng cự quá mức rõ ràng khiến cả người Bác Thần trong phút chốc cứng đờ, cũng trong nháy mắt ấy, Lâm Hiểu hoàn toàn đem bàn tay mình rút khỏi tay hắn.
Lâm Hiểu cảm thấy cảm xúc của mình bị kích động, ngay cả hô hấp cũng rất khó khăn: “Lý Bác Thần, em hiện tại không đủ sức cùng anh tranh cãi cái gì, chuyện của chúng ta chờ đến khi cả hai bình tĩnh sẽ giải quyết bình ổn. Anh không cần thấy có lỗi với em, cũng không cần suy nghĩ nên giải thích thế n