XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341600

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1600 lượt.

ào. Em về đây, cảm ơn anh đã đưa em về.”
Lâm Hiểu ấn lung tung mở cửa xe, cuối cùng cũng tìm được nút bấm chính xác. Cô nhanh chóng mở cửa xuống xe chạy về nhà mình.
Bước chân cô thực vội, gió đêm khiến mái tóc cô khẽ bay lên. Bác Thần nhìn theo bóng dáng cô, mở cửa xe định đuổi theo nhưng vừa đi được hai bước đột nhiên dừng lại. Cho đến khi bóng dáng Lâm Hiểu hoàn toàn biến mất nơi hàng hiên, hắn mới dùng sức vò tóc mình, hung hăng ném tàn thuốc đi.
Lâm Hiểu vội vàng chạy về nhà, cô thật sự không muốn dây dưa với Bác Thần lúc này. Lấy ra chìa khóa định mở cửa nhưng không biết bởi vì hai bàn tay run rẩy hay tầm mắt mơ hồ, vài lần tra chìa khóa vào cũng không trúng lấy một lần.
Lâm mẹ đã sớm vào phòng ngủ, Lâm Hiểu nhìn phòng khách tối đen cũng không để ý cánh cửa đóng sập lại. Chờ đến khi cô có phản ứng, Lâm mẹ đã ra khỏi phòng, phòng khách “lạch cạch” một tiếng rồi sáng bừng lên.
Lâm Hiểu giật mình quay lại nhìn thấy mẹ mình mặc áo ngủ đứng phía sau, nước mắt kìm nén từ lâu chợt rơi xuống. Lâm mẹ sợ tới mức vốn đang định trách mắng con gái lại mất hết phản ứng.
Lâm Hiểu cảm thấy hai má mình ướt át, cô giật mình, giơ tay lau đi.
“Hiểu nha đầu, con làm sao vậy?” Lâm mẹ vội vàng đi tới, nhìn hốc mắt đỏ ửng của con gái, lòng rất đau nhưng bà không biết nên an ủi từ đâu.
Đầu óc Lâm Hiểu đã rất mệt mỏi, tâm tình bi ai mà mất mát nhưng cô không muốn thừa nhận lòng mình đang bị một người đàn ông ảnh hưởng. Ngoại trừ chuyện của hắn cô còn rất nhiều việc cần xử lí, so với tất cả, chuyện của mẹ cô vẫn quan trọng hơn.
Ngạo khí trong người lúc này mới chợt bùng phát, càng chật vật thì lại càng không cam lòng.
Lâm Hiểu ngẩng đầu nhìn về phía Lâm mẹ, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt khiến cô trông thật thảm hại: “Mẹ, mẹ vẫn còn thương con chứ?”
“Con ngốc à?! Mẹ chỉ có mình con, từ nhỏ đến lớn đều là tâm can của mẹ, mẹ không thương con thì thương ai?!” Lâm mẹ vội vàng nói.
“Vậy… mẹ, con còn ba nữa, chỉ cần ba chúng ta ở bên nhau là có thể hạnh phúc phải không?”
“Đương nhiên, cho dù có tiền cũng phải kém nhà ta.” Lâm mẹ vỗ về lưng Lâm Hiểu, không chút do dự nói.
Lâm Hiểu nhấp miệng hé môi, đôi mắt ướt át như mang theo vài phần run rẩy, Lâm mẹ nhìn mà lòng càng đau thêm vài phần: “Vậy…mẹ, nếu gia đình chúng ta tốt như thế thì Dương Văn Tùng lại là sao? Chẳng lẽ mẹ yêu ông ta?”
Thanh âm Lâm Hiểu không lớn, chất chứa bi thương. Một câu này không báo trước khiến toàn thân Lâm mẹ cứng đờ, đầu óc vang lên một tiếng nổ.






“Con, con làm sao lại biết?” Lâm mẹ miệng mở to, bộ dáng không dám tin.
Cánh tay Lâm Hiểu buông ra,bỗng “phịch” một tiếng, cô đến trước mặt Lâm mẹ, ôm bà rồi vùi đầu vào lòng bà. Nước mắt không chịu không chế, tràn mi trào ra. Giọng nói Lâm Hiểu nghẹn ngào giống như một đứa trẻ vừa kéo tay mẹ vừa nói: “Mẹ, bây giờ chúng ta tốt như vậy, ba dù hàng năm ít khi trở về cũng vẫn là một người chồng tốt, Dương Văn Tùng kia có gì tốt chứ, mẹ đừng rời bỏ con được không mẹ, mẹ…”
Tiếng khóc của Lâm Hiểu cũng không lớn, như đang bị cô cố gắng đè nén xuống.
Từ khi Lâm Hiểu còn nhỏ tới tận bây giờ, Lâm mẹ rất ít khi thấy con gái bà có bộ dáng bi thương đến thế. Giờ phút này, trái tim bà như co rút lại, đau đến không thể chịu đựng: “Con, con nói linh tinh vái gì vậy? Mẹ khi nào thì rời bỏ hai ba con chứ?!”
Tiếng khóc của Lâm Hiểu chậm rãi ngừng lại, đôi mắt sưng đỏ ngước lên nhìn Lâm mẹ, nhỏ giọng nức nở nói: “Mẹ, mẹ sẽ không rời bỏ ba và con chứ?”
“Thật sự.”
Đối với Lâm mẹ, mà cũng đối với rất nhiều người phụ nữ, đứa con có khi còn quan trọng hơn so với chồng mình.
Lâm ba ba từ xưa tới nay hàng năm đều không ở nhà mà Lâm Hiểu từ nhỏ đến lớn đều ở bên cạnh bà, phá tan cô đơn của bà, chia sẻ ưu sầu với bà.
Đối với Lâm mẹ, Lâm Hiểu chính là áo bông nhỏ của bà, mặc dù thường ngày hay la mắng cô nhưng ở trong lòng, bà có bao nhiêu yêu thương con gái thì chỉ có mình bà biết.
Mặc kệ Lâm Hiểu vô tình hay cố ý, nước cờ này cô đi đúng rồi! Nếu dùng cách khác phá hoại, Lâm mẹ có thể sẽ không thấy được hậu quả việc làm của mình. Nếu bà còn dây dưa với Dương Văn Tùng lâu hơn, đến lúc ấy không biết phải tốn bao nhiêu thời gian mới kéo bà ra được. Tuy sau đó đến cuối cùng nhất định bà sẽ lựa chọn đoạn tuyệt quan hệ với Dương Văn Tùng nhưng cũng sẽ không kiên quyết nhanh chóng như bây giờ.
Lâm Hiểu không trách mẹ cô khi bà chọc vào loại đàn ông này. Nhiều năm như vậy, ba cô hàng năm cũng chỉ trở về nhà bốn năm ngày, ở lại không đến một tuần, công ty của ông sẽ lại điều đến một chỗ xa xôi nào đó công tác.
Bao nhiêu ngày cô đơn như vậy, theo thời gian Lâm Hiểu càng lớn Lâm mẹ lại càng cô đơn. Trong tình huống như vậy, Dương Văn Tùng chỉ hơi chút biểu hiện ra một ít thương tiếc hoặc là nói vài câu ngọt ngào, ủy khuất bao nhiêu năm của mẹ cô sẽ như nước tràn bờ, không khống chế được tâm sự hết với hắn. Lúc này Dương Văn Tùng thừa dịp mà tiến vào càng dễ dàng.
Lâm Hiểu tắm rửa xong liền đến phòng Lâm mẹ ng