XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341580

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1580 lượt.

đó.
Kỳ thực tự hỏi lòng mình , cô cũng không biết mình muốn thể hiện cái gì nhưng cảm thấy cứ rời đi đơn giản như vậy, thật sự không cam lòng. Phải tỏ rõ thái độ ghê tởm tên đàn ông kia một chút, về phần hắn có cảm thấy cô đang ghê tởm mình hay không lại là một vấn đề khác.
“Đợi chút.”Bác Thần vội vàng gọi một tiếng. Nhưng Lâm Hiểu cũng lười dừng lại, tính tình cô vốn thẳng thắn, cứ như vậy quay lại, cô không biết được chính mình có thể kiềm chế tát cho tên đàn ông đằng sau mấy cái bạt tai hay không.
Ngô Tuấn Hàn không hề có ý định thử tìm tòi nghiên cứu xem tình huống trước mắt là cái gì, lúc này, hắn cảm thấy bà cô này thật khó chịu, còn ra vẻ hờ hững với anh Bác Thần, hắn xông lên trước giữ chặt cổ tay Lâm Hiểu: “Cô điếc à, anh Thần đang gọi cô, cô không nghe thấy sao?!”
Ngô Tuấn Hạo gặp phải tình hình này vội kéo Ngô Tuấn Hàn lại: “Em nói nhảm cái gì đấy! Mau ngồi xuống!”
Tính tình Ngô Tuấn Hàn cho tới bây giờ đều là không sợ trời không sợ đất, hắn trực tiếp gạt tay anh họ nhà mình ra nói: “Cô gái này, bộ dạng cũng chỉ bình thường vậy mà còn kiêu ngạo như thế , xem chân cô còn đang băng bó cầm máu, không khéo lại vừa mới “làm” qua. Còn đứng đây giả đứng đắn cho ai xem?”
Giọng nói dơ bẩn này như sấm sét giáng xuống khiến đầu óc Lâm Hiểu trong nháy mắt trống rỗng. Bao nhiêu năm sống trên đời, đây là lần đầu tiên cô bị người khác miệt thị đến ngay cả mắng chửi lại mà đầu lưỡi cũng cảm thấy cứng ngắc.






Một kích đánh thẳng (hạ)
“Ngô Tuấn Hàn!” Lý Bác Thần tức giận quát lên một tiếng, bàn tay nắm chặt nổi gân xanh. Trong đầu hắn chỉ còn vài phần lí trí nhắc cho hắn nhớ người kia là em trai của bạn tốt.
Ngô Tuấn Hàn bị bộ dáng đáng sợ của Bác Thần dọa lui xuống vài bước. Lâm Hiểu nhìn thấy khuôn mặt sợ hãi của Ngô Tuấn Hàn, trong lòng ngược lại bình ổn vài phần, cũng chỉ là một đứa nhỏ da lông ngắn mà thôi. Lúc nhìn thấy Bác Thần đứng lên, Lâm Hiểu nghĩ hắn sẽ vì cô mà xuất đầu nhưng lại không đoán được hắn chỉ tức giận đứng một bên nhìn Ngô Tuấn Hàn mà không có động tác nào.
Trong lòng Lâm Hiểu lạnh lẽo, khiến cô càng tỉnh táo hơn, mặt cô tươi cười mắt lạnh nhìn Ngô Tuấn Hàn, ngữ khí chậm rì rì còn mang theo vài phần đùa giỡn nói: “Đúng là trẻ nhỏ, có phải tối qua vừa đái dầm nên đêm nay tìm đến mấy chị gái để an ủi không? Xem thân hình gầy yếu của cậu, còn cả tình tình trẻ con nữa, cậu xác định mình có thể ứng phó nổi với hai bà chị bên cạnh? Còn không bằng bây giờ ngoan ngoãn ra khỏi cửa quẹo trái vào quán bar mới mở ngay đó, ở đấy có nhiều gã đàn ông rất yêu thích loại hình như cậu. À, đúng rồi, nhớ cẩn thận bảo vệ đầu gối của mình nữa nhé~!”
(giải thích tỉ mỉ của tác giả: “OXZ”- tư thế này có thể khiến cho người ở dưới bị xước da ở đầu gối, mà người đã xước da ở chỗ đó thì rất có thể là …đã làm qua ….tư thế đó cho nên rất nhiều cô gái làm việc ở bar và một số nơi mờ ám khác, đầu gối đều dán băng cầm máu!*giải thích xong cầm đầu bỏ chạy* )
Đồng ý với hắn, sau đó Lâm Hiểu cùng Tề Kỳ theo sau đám người Trương Vĩ Trung trở về bàn của họ.
Ngồi vào bàn, không khí ngay lập tức trầm lắng. Lâm Hiểu biết nguyên nhân bởi vì cô nhưng lại không biết nên mở miệng nói gì. Trên thực tế, Lâm Hiểu đoán được, phỏng chừng đại bộ phận những người ngồi đây đều đã biết quan hệ của cô và Bác Thần, cho dù không khẳng định nhưng nhất định đã được cho vào vòng ái muội.
Trương Vĩ Trung chủ động nói: “Lâm Hiểu, nếu trở về em không muốn đi cùng anh ta thì anh có thể đưa em về.”
Lâm Hiểu lắc đầu, vẻ mặt tự nhiên nói: “Không có chuyện gì đâu, em đi về với anh ấy được mà. Yên tâm đi, không thể xảy ra cái gì được, mọi người tiếp tục chơi thôi.”
Triệu Đĩnh ngồi bên cạnh Trương Vĩ Trung,một đàn ông vẻ mặt non nớt , hắn cùng Lâm Hiểu xem như là có quen biết, sau khi đưa một chai bia cho Lâm Hiểu bèn nói: “Chị Hiểu, gã vừa rồi nhìn qua cũng rất được, phụ nữ các chị đừng nên yêu cầu cao quá. Đương nhiên, người lựa chọn là chị, nhưng mà, chị nhìn anh Vĩ Trung mà xem, không phải vẫn thường xuyên ăn chơi đàng điếm đấy thôi.”
“Tiểu tử thối!” Trương Vĩ Trung tặng cho Triệu Đĩnh đang huyên thuyên một quyền.
Tâm tình Lâm Hiểu đã sớm tốt hơn rất nhiều, cô cười nói: “Triệu Đĩnh, xem em nói một đống đạo lý lớn như vậy, sao không thấy mang em dâu cho mọi người cùng biết?!” Triệu Đĩnh tuổi cũng không còn nhỏ, 24 tuổi. Hắn học xong trung học thì ra ngoài làm việc luôn. Trước mắt vẫn đang chạy nghiệp vụ, nghe nói làm được cũng khá.
“Ôi chao! Em đương nhiên không cần phải ép, cô bé kia còn đang ở quê, vài ngày nữa sẽ lên chỗ em, đến lúc đó em dẫn cô ấy theo ra mắt mọi người.” Triệu Dĩnh đắc ý dào dạt nói, lời nào lời nấy đều tỏ ra vui mừng.
Một quả bom tung ra, đám đàn ông vô cùng hào hứng vỗ lưng Triệu Đĩnh, tò mò hỏi: “Sao trước kia không thấy chú nhắc tới? Mới yêu gần đây à? Chẳng lẽ là gặp gỡ bất ngờ?”
“Đoán linh tinh! Đó là bạn trung học của em đấy!”
Thấy mọi người ồn ào náo nhiệt trở lại, Tề Kỳ nhỏ giọng hỏi Lâm Hiểu: “C