XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341588

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1588 lượt.

cô nghe thấy lí do của hắn mà cười lạnh bỏ đi.
Cho tới bây giờ Bác Thần vẫn không nghĩ tới sẽ xin lỗi Lâm Hiểu rồi ra vẻ thề thốt sau đó nhất định không bao giờ làm loại chuyện này nữa. Kiểu nói như thế đến hắn cũng chán ghét.
Hai mẹ con đã lâu lắm rồi chưa đi chơi cùng nhau. Cả hai dạo phố đến hăng hái, đặc biệt là Lâm mẹ, trong tay bà đều xách hai cái túi to.
Lâm Hiểu sợ mẹ mình trở về quá sớm nên đến khi Lâm mẹ thấm mệt, cô lại kéo bà vào một quán kem, dỗ bà cùng ăn kem với mình.
Tâm trạng Lâm mẹ vui vẻ, cả người nhìn như trẻ thêm mấy tuổi. Lâm Hiểu thấy bà vui vẻ như vậy, tâm tình cũng tốt hơn vài phần. Đến hơn mười một giờ, Lâm Hiểu mới cùng mẹ mình trở về nhà.
=.=.=.=.=.=.=.=
Cả buổi tối Bác Thần đều ngồi ở phòng khách, ngay cả bật ti vi cũng không dám mở lớn, hết sức chăm chú nghe tiếng động bên ngoài. Cuối cùng gần 12 giờ hắn mới đợi được tiếng động bên cửa nhà đối diện.
Bác Thần ngừng một chút, buông điều khiển từ xa vẫn nắm chặt trong tay, rồi mở cửa đi ra ngoài.
“Dì Cầm.” Đầu tiên Bác Thần chào Lâm mẹ một tiếng, người trước mặt thì tươi cười xán lạn còn người đang mở cửa thì cứng đờ lại.
“Bác Thần à? Trễ thế này vẫn chưa ngủ sao?” Lâm mẹ cười tủm tỉm nói.
“Vâng ạ, cháu có chuyện muốn gặp Lâm Hiểu một lát.” Ánh mắt bác Thần vẫn dừng lại trên dáng người đứng im không nhúc nhích phía trước.
“Ừ, ừ.” Lâm mẹ đáp ứng vài tiếng rồi nói tiếp: “Vậy hai đứa vào trong nhà nói chuyện.”
“Không cần!” Lâm Hiểu theo phản xạ phản bác đề nghị của Lâm mẹ, vừa nói xong mới nhận ra mình vừa rồi phản ứng hơi quá, không dám nhìn vào ánh mắt kinh ngạc của Lâm mẹ, cô giả bộ tự nhiên nói tiếp: “Con với anh ấy ra ngoài đi dạo.”
Nói xong, cô đưa túi cho mẹ, dẫn đầu đi xuống phía dưới.
Bác Thần thấy Lâm Hiểu nhanh chóng rời đi như vậy, ngay cả chào tạm biệt Lâm mẹ một tiếng cũng quên, hắn bước nhanh đuổi theo Lâm Hiểu.
Cả đường đi, ngoại trừ ngẫu nhiên gặp phải bảo an tuần tra thì họ không gặp ai khác. Lâm Hiểu cứ đi không mục đích, cô nhìn thấy phía trước là bãi cỏ mà người già trẻ em trong khu hay chơi liền chuyển hướng sang bên đó. Sắc mặt cô vẫn rất lãnh đạm, ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm cho Bác Thần.
Nhưng thực ra lòng cô lại hoàn toàn trái ngược mà hồi hộp, cô không thể chờ đợi thêm nữa, chỉ hy vọng hắn có thể nói cho cô một lí do. Nhưng ngay cả cô cũng không biết lí do như thế nào mới có thể thật sự khiến cô tin tưởng.
Đợi đến khi Lâm Hiểu đi đến giữa bãi cỏ, dựa vào cây cột sơn màu vàng dùng để tập xà, bước chân Bác Thần chậm rãi dừng lại.
Trên đường đi, Bác Thần đều đang suy nghĩ sắp xếp lời nói nhưng bước chân vừa dừng lại, tất cả từ ngữ cũng bay đi mất. Hắn đứng cứng ngắc một chỗ, môi khe nhúc nhích không biết nói lời nào.
Rốt cuộc từ khi nào thì hắn trở nên uất ức như thế, trước đây hắn luôn nghĩ nên tranh thủ thì phải tranh thủ, thật sự tranh thủ không được thì tìm một đường tắt khác nhất định có thể tranh thủ được. Chỉ cần mồm miệng thành thục, mặc kệ là sự nghiệp hay phụ nữ, có thứ gì là không thể chiếm được?
Mà Lâm Hiểu lại hoàn toàn đập nát ý tưởng của hắn, hắn sợ mình chỉ cần mở miệng nói sai một từ, cô có thể càng thêm giận hắn, càng thêm không muốn cùng hắn ở một chỗ.
Cái này thật sự kỳ quái. Nếu xem xét một cách khách quan, cô gái này kỳ thật thực bình thường, khuôn mặt cũng chỉ ở mức thuận mắt, dáng người không tốt lắm, mà bạn gái của hắn trước đó có chỗ nào là không tốt hơn cô.
Nhưng xúc cảm khi được ôm cô, ngửi được hương vị trên người cô sẽ cảm thấy thực an tâm. Đôi mắt của cô vừa trong sáng vừa giản đơn, nụ cười của cô ấm áp mà tinh khiết, đây rõ ràng là một cô gái trong sáng.
Nguyện vọng từ đáy lòng cô, quật cường cùng kiêu ngạo của cô, cách sống của cô, cách cô nói chuyện khiến cả hai ở bên nhau thật tự nhiên thoải mái, mặc dù cô không đặc biệt nhưng lại chính là cô gái duy nhất hợp khẩu vị của hắn, sưởi ấm trái tim hắn.
Cái này có lẽ gọi là tình yêu đi?
Bác Thần cũng không rõ, rốt cuộc từ khi nào thì Lâm Hiểu trở nên quan trọng với hắn như vậy?Từ khi nào thì hắn từ không cam nguyện đến với cô trở thành chỉ muốn cùng cô ôm theo con gái của hai người đến thăm hỏi ba mẹ hai bên. Sau đó hai nhà Lâm – Lý nhập thành một, vui vẻ bên nhau.
Một khi đã gặp sẽ không muốn cuộc sống cô đơn không mục đích như trước kia nữa. Tuổi hắn cũng không nhỏ, đương nhiên hắn vẫn luôn muốn cùng vợ con mình, cả ba người cùng nhau chung sống ấm áp. Trước đây Bác Thần đã gặp quá nhiều người con gái, hắn biết gặp được người mình yêu, đặc biệt là người có thể khiến mình chỉ một lòng muốn lấy người ấy thì khó đến mức nào.
Lăn lộn mấy năm, Lâm Hiểu chính là người duy nhất có thể làm hắn đối với tương lai chờ mong, là người con gái duy nhất hắn muốn ở bên cùng nhau trải qua một cuộc sống bình thản.
Không khí vô cùng im lặng, Lâm Hiểu nghe thấy tiếng tim mình đập, cô cảm thấy nó dùng sức quá nhiều, thật muốn bắt lấy nó nhẹ nhàng trấn an.
“Lâm Hiểu.” Bác Thần mở miệng gọi một tiếng rồi lại ngừng.
Một tiếng này làm ngón tay Lâm Hiểu