Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341587

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1587 lượt.

h thức ở chung trước đó của hai người bắt đầu khua môi múa mép, “Nếu không em cứ đến phòng anh mà canh, anh cam đoan mỗi ngày sẽ đúng giờ về nhà, đúng giờ đi ngủ.”
Lời này rõ ràng là âm mưu muốn chiếm tiện nghi của cô. Lông mi Lâm Hiểu nhướn lên, không biết nên đáp trả hắn thế nào.
Nhiệt độ không khí như hạ xuống vài phần sau khi Lâm Hiểu vẫn không nói một lời. Trong lòng Bác Thần lại khẩn trương, cô vẫn không muốn ở bên hắn nữa sao?
Lúc lâu sau, Bác Thần nhìn bộ dáng bất động của Lâm Hiểu đang định tìm lời nào nói tiếp tiện thể tiếp tục giải thích lại nghe thấy Lâm Hiểu nhỏ giọng mà do dự hỏi: “Lời vừa rồi của anh, là… thổ lộ?”
Đầu tiên Bác Thần không kịp phản ứng xem Lâm Hiểu nói cái gì, ngây người vài giây mới xác định cô phỏng chừng không còn giận hắn, ánh rạng đông biến mất đã lâu chợt bừng sáng trở lại trong lòng hắn, Bác Thần không cần suy nghĩ nói: “Nếu khả năng tiếp nhận của em bình thường, lời anh nói lúc trứoc chính là thổ lộ, nếu khả năng tiếp nhận của em tốt, em coi nó trở thành lời cầu hôn cũng không sao.”
Được tiện nghi liền khoe mã!
Khóe miệng Lâm Hiểu khẽ cong lên, trong đầu có một loại xúc động muốn hung hăng phỉ nhổ hắn.
Không khí mới vừa rồi vẫn còn nghiêm túc, mặc dù quyết định tha thứ cho hắn nhưng trong lòng Lâm Hiểu vẫn không khỏi bất an. Những lời hắn nói ra đã đập tan u sầu chất chứa trong cô nhưng chúng không hoàn toàn biến mất mà vẫn lưu lại dấu vết ở đó.
Lâm Hiểu chỉ cảm thấy bản thân thật uất ức, nhìn hai mắt hắn đang cong cong như vầng trăng thì không vừa mắt. Cô mỉm cười nhẹ nhàng nói: “Một khi đã vậy, thổ lộ của anh em từ chối.”
Lâm Hiểu nói xong cũng không nhìn khuôn mặt tươi cười của Bác Thần trở nên cứng ngắc, xoay người trở về nhà.






Đùa giỡn cũng là một loại thủ đoạn


Ngày hôm sau, tâm tình Lâm Hiểu khôi phục như ban đầu, cô liền tiếp tục thói quen ngủ nướng thường ngày. Còn Bác Thần,cũng là một người ngủ lười hiếm thấy hôm nay lại đột nhiên nổi hứng dậy sớm, còn nhiệt tình đi đến một cửa hàng nổi tiếng mua đồ ăn sáng. Chờ mãi mới đến giờ Lâm mẹ mở cửa đi chợ liền vội vàng đứng ngoài cửa nhà mình đón sẵn.
Lâm mẹ đầu tiên là kinh ngạc nhìn hắn, sau đó ánh mắt bà chuyển xuống túi đồ ăn trong tay Bác Thần. Hai mắt bà hiện lên vẻ hiểu rõ, bà cười hòa ái nói: “Bác Thần à, cháu tìm Hiểu nha đầu sao?”
Bác Thần cảm thấy xấu hổ, ho khan một tiếng làm bộ bình tĩnh nói: “Đúng ạ! Dì Cầm, Lâm Hiểu đã dậy chưa ạ?”
“Còn chưa đâu! Nha đầu lười kia còn phải ngủ đến 11 giờ mới chịu dậy.” Lâm mẹ nhìn sắc mặt Bác Thần có chút thất vọng lại vội vàng nói, “Dì cũng đang định gọi nó dậy, lớn rồi mà còn ngủ lười như vậy thật là kỳ cục, cháu tới vừa vặn, vào trong gọi con bé hộ dì.”
Bác Thần còn đang do dự, Lâm mẹ đã quay vào trong nhà gọi to: “Lâm Hiểu, dậy mau.”
Bác Thần thấy Lâm Hiểu rõ ràng đã tỉnh lại không hề có chút giác ngộ rời giường nào. Phản ứng như vậy, hắn có thể lí giải bởi vì cô không coi hắn là người ngoài đi? Nghĩ đến đây, tâm tình Bác Thần dâng cao lên vài phần, hắn ngồi xổm xuống, hai mắt nhìn thẳng cô, giọng nói mang theo lấy lòng: “Anh mua đồ ăn ở cửa hàng X, có muốn dậy ăn không?”
Thực ra trong đầu Lâm Hiểu đã tỉnh táo, túi đồ ăn cách cô gần như vậy, mùi thơm nhè nhẹ đúng là câu ra con sâu tham ăn trong cô, ban đầu không đói cũng sẽ bị nó làm cho đói bụng.
“Cửa hàng X cách nơi này cũng không gần, bên trong còn có cháo gà tơ xé và tôm chiên bột em thích nhất, nếu không ăn nhanh sẽ nguội mất.” Bác Thần thấy hai mí mắt Lâm Hiểu khẽ động, khóe miệng cong lên tiếp tục dụ dỗ.
Lâm Hiểu nghe xong, bụng càng thêm đói. Đồ ăn miễn phí đưa đến không ăn mới là đồ ngốc! Mà cô cũng lâu rồi chưa tới cửa hàng X ăn sáng.
Lâm Hiểu mở to mắt, chống người ngồi dậy, không để ý tới Bác Thần vẫn ngồi xổm một chỗ, trực tiếp vào toilet rửa mặt.
Bác Thần cười, đứng dậy cầm gói đồ ra phòng ăn bày biện, dọn xong thì tự nhiên ngồi xuống vị trí đối diện chỗ Lâm Hiểu hay ngồi.
Đến khi Lâm Hiểu đi ra, trang phục trên người đã rất chỉnh tề, cô cảm nhận được ánh mắt chăn chú của Bác Thần nên cảm thấy không được tự nhiên. Lâm Hiểu ngẩng đầu trừng hắn một cái, nhưng người bị trừng lại không hề có phản ứng, hai mắt càng tràn thêm ý cười khiến Lâm Hiểu tức giận mà vô lực. Cô không thèm để ý đến hắn, trực tiếp ngồi vào ghế, cầm đũa vui vẻ ăn. Bữa sáng vẫn còn ấm,trời mùa hè nóng bức ăn thế này lại phù hợp.
Lâm Hiểu ăn khá nhanh, một lát sau trên bàn chỉ còn lại hai cặp lồng trống không. Cô khẽ nhấp miệng, trong lòng nghĩ bữa ăn này thật ngon, khi nào có dịp đến quán ăn đó gọi thêm nhiều món thì thật thích.
Ý nghĩ vừa hiện ra trong đầu, Bác Thần lại phát huy thuật đọc tâm vốn có của mình nói: “Lần sau em dậy sớm một chút, anh mang em đến đó.”
Hai mắt Lâm Hiểu sáng rực, Bác Thần tiếp tục dụ dỗ: “Qua chỗ đó một đoạn còn có một nhà hàng kết hợp với câu cá giải trí, nấu nướng khá tốt. Đến lúc đó, buổi sáng mang em đi ăn ở cửa hàng X, giữa trưa chúng ta đến nơi đó ăn một


XtGem Forum catalog