Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341601

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.

bữa toàn là cá thế nào?”
Rất tốt.
Thật tình Lâm Hiểu muốn nói như vậy nhưng cô cảm thấy nói thế không khỏi mất mặt nên rõ ràng muốn lập tức đáp ứng rồi thuận tiền bồi thêm một câu “Không được đổi ý!” nhưng lại bị chuyển thành : “Em vẫn thích ngủ hơn, đến lúc đó rồi nói sau.”
Vừa nói xong Lâm Hiểu liền hối hận, vì sao lại từ chối trong khi cô rất muốn đi.
Bác Thần lại tựa như không hề nghe thấy Lâm Hiểu vừa từ chối mình, tiếp tục nói: “Ở đó còn có bể bơi, buổi chiều nóng quá chúng ta không muốn câu cá có thể đi bơi.”
Bác Thần cười tủm tỉm nhìn khuôn măt rối rắm của Lâm Hiểu, tâm tình càng ngày càng tốt hơn. Chỉ thấy hắn làm như đột nhiên nhớ ra chuyện gì, bỗng nói: “Ôi chao! Thiếu chút nữa thì quên, vết thương ở đầu gối em đã lành chưa? Vậy lần đi bơi nàyđành phải bỏ rồi.”
Thấy sắc mặt Lâm Hiểu trong nháy mắt trầm xuống, trong lòng Bác Thần reo vang, lại đột nhiên “tỉnh ngộ” thêm lần nữa: “Ôi! Đầu anh thật là, anh lại nhớ ra nơi đó thực ra không hề có bể bơi! Chỉ có một hồ nước lớn.”
Vừa nghe xong, tâm trạng Lâm Hiểu cũng đồng thời lên cao một chút. Trong lúc vô ý cô để ý tới khuôn mặt tươi cười của Bác Thần, sực tỉnh lại, Lâm Hiểu biết mình vừa mới bị hắn lừa. Cô quên bẵng đi chuyện rối rắm vừa rồi, trực tiếp ngẩng đầu nhìn thẳng hắn quát: “Anh, tên hỗn đản này, anh vừa làm gì!”
Sắc mặt Bác Thần ngay lập tức thay đổi, cười lấy lòng nói: “Đâu có chuyện gì?Anh đâu có phải loại người đùa giỡn em rồi ở sau lưng em âm thầm cười trộm đâu! Anh không phải đang mời em đi câu cá cùng anh sao?!”
“…” Hỗn đản! Lông mi Lâm Hiểu co rút, dùng chân không bị thương ở dưới bàn đá cho hắn một cái.
Bác Thần khoa trương kêu lên một tiếng, xoa xoa chân giả bộ sám hối: “Anh sai rồi anh sai rồi mà, mặc dù không thể bơi lội nhưng van cầu nữ vương điện hạ mở lòng từ bi đáp ứng cuộc hẹn của anh, anh nhất định sẽ chu đáo hộ tống ngài suốt cả hành trình, đảm bảo cho sự an toàn của ngài.”
Lần đùa giỡn này thành công khiến cho Lâm Hiểu tan băng, cô phì một tiếng nở nụ cười, làm thế nào cũng không giả được mặt than như ban đầu, cô kiêu ngạo nhìn Bác Thần, ngạo mạn nói: “Ngươi đã có thành ý như vậy, ta đành đáp ứng thôi.”
Bác Thần làm bộ như nịnh nọt cười: “Thật sự là quá tốt, vậy chân ngài vừa rồi đá có bị đau không, có muốn tiểu nhân xoa xoa, xoa xoa chân hay ngài muốn xoa xoa đùi. À, hay ngài còn muốn tiểu nhân xoa chỗ khác?”
Vừa nói vừa bày ra vẻ mặt đáng khinh, hàng mi Lâm Hiểu nhíu lại, cô thật sự không thể khống chế được, đá cho hắn thêm một cái thật mạnh nữa.
Sau khi Bác Thần lại khoa trương kêu lên ai oán, Lâm Hiểu rốt cục mới cảm thấy thế giới yên bình.
Mặt trời nhanh chóng lên cao, mãi cho đến khi nó dừng lại giữa không trung, người qua đường có thể nhìn thấy bóng của họ kéo dài trên mặt đường, Bác Thân đã sớm trở về Lý gia bên kia mà Lâm Hiểu với Lâm mẹ cũng ăn xong cơm trưa.
Lâm Hiểu vừa rửa xong bát thì nhận được điện thoại của Tề Kỳ, hỏi dò chuyện của cô với Bác Thần. Lâm Hiểu cũng không quanh co, đi vào phòng ngồi trên giường tán gẫu với cô nàng.
Chủ nhật này, thật bình thường thoải mái giống như khi trước.
Cho đến khi Ngô Tuấn Hạo gọi Bác Thần ra ngoài đã là thứ hai ngày hôm sau, Bác Thần như cũ nhận lời.
Lần này, Ngô Tuấn Hạo chọn hẹn ở một điểm khá thanh tĩnh, quán trà.
Thời điểm Bác Thần đi tới, chỉ thấy phục vụ đang rót trà cho Ngô Tuấn Hạo mà Ngô Tuấn Hàn thì không có bên cạnh hắn.
“Mình đoán chắc cậu hẳn đã biết vì sao mình tìm cậu?” Ngô Tuấn Hạo cười cười, nhìn phục vụ ý bảo người ấy đi xuống.
Đến khi người phục vụ ra ngoài, Bác Thần mới cười lắc đầu: “Mình nào có thông minh như vậy, cậu đề cao mình quá rồi.”
“Được, cậu lại giả ngu với mình, công ty bên mình về nhân sự đã sắp xếp hết rồi, cậu không thể thay đổi quyết định sao?” Ngô Tuấn Hạo nói.
Trong mắt Bác Thần cũng không hiện lên chút cảm xúc ngoài ý muốn nào, thể hiện rõ ràng hắn đã đoán trước việc này, cười nói: “Cậu đúng là đồ cố chấp.”
“Đó là bởi vì cậu đáng giá để mình cố chấp.” Ngô Tuấn Hạo lại nịnh tiếp.
Bác Thần lắc đầu nói: “Tuấn Hạo, bởi chúng ta là anh em, mình nói thẳng với cậu, vị trí quản lý công ty mình không thể nhận. Hiện tại mình sống rất tốt, nếu tiếp nhận công việc này thì khối lượng công việc của mình sẽ tăng lên, ba ngày hai bữa đều phải xa nhà chạy nam chạy bắc họp, đợi đến khi mọi thứ bắt đầu đi vào ổn định cũng không biết lại bị điều chuyển đi nơi nào. Mình cũng muốn lập gia đình nên không thể bị điều chuyển rồi chạy khắp nơi.”
“Họp hành thì quả thật không có cách nào nhưng nếu muốn điều chuyển thì phải thông qua mình, mình sẽ nói với bọn họ để cậu ở lại thành phố A.”
Ngô Tuấn Hạo nói xong, Bác Thần chính là cười mà không nói.
Ngô Tuấn Hạo dừng một chút thẳng thắn nói: “Vốn định để khi nào cậu ra nhập công ty mới nói, A Thần, nói thật với cậu, công ty này tuy có vẻ như thuộc tập đoàn nhà mình nhưng trên thực tế là do một mình mình mở, đã nói là huynh đệ, cậu vẫn không muốn giúp mình sao?”
Bác Thần kinh ngạc nhìn Ngô Tuấn Hạo, chuyện này hắn thật sự k


XtGem Forum catalog