Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới

Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341595

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1595 lượt.

hông nghĩ tới: “Ba cậu biết không?”
“Chắc là biết.” Ngô Tuấn Hạo nhún vai nói.
Bác Thần nhíu nhíu mày nhưng cũng không thay đổi ý định, chỉ nói: “Hiện giờ mình thật sự không thích hợp làm quản lý phụ trách công ty, Lâm Hiểu không muốn mình quá bận rộn, không có thời gian ở bên cô ấy.”
Lí do này thật quá tốt, Bác Thần chỉ cần kéo cô dâu nhỏ của mình ra là có thể khiến Ngô Tuấn Hạo hiểu rõ quyết tâm của hắn.
Thần sắc kiên quyết của Bác Thần thể hiện rõ ràng, Ngô Tuấn Hạo thở dài một hơi nói: “Được rồi.”



Cuộc hẹn (thượng)


Tầng sáu khách sạn, Ngô Tuấn Hạo thất vọng ngồi trên sô pha hút thuốc, đối với việc Bác Thần cự tuyệt tuy hắn đã dự kiến đến nhưng vẫn có cảm giác đáng tiếc.
Ngô Tuấn Hàn đang chơi game, ngón tay nhanh nhẹn ấn không ngừng trên bàn phím máy tính cuối cùng cũng qua bàn, hắn sung sướng hét to một tiếng, nhìn sang anh họ gọi: “A! Em qua rồi!”
Nói xong mới phát hiện Ngô Tuấn Hạo căn bản không để ý mấy lời hắn nói.
Ngô Tuấn Hàn đứng trước mặt anh họ, vẫy vẫy tay trước mặt hắn rồi không đứng đắn nói: “Anh, anh không sao chứ? Nhớ phụ nữ à?”
Một cái đập thật mạnh liền chụp lên trán Ngô Tuấn Hàn: “Nhớ cái rắm phụ nữ, cậu nghĩ rằng anh với cậu là cùng một hạng người?”
Ngô Tuấn Hàn nói xong lại cảm thấy Lâm Hiểu không giống loại người có thể làm ra loại chuyện gọi là đại náo được nên lập tức đổi lại thành, “Mặc dù có thể không đại náo nhưng ít nhất cũng sẽ khuyên hắn không bỏ lỡ cơ hội này. Nếu cô ta còn chưa khuyên vậy chỉ có một lí do duy nhất đó là không biết.”
Lời này thật đúng là rất có đạo lý, Ngô Tuấn Hạo bất tri bất giác gật gật đầu, lại chần chờ nói: “Vậy việc cần làm bây giờ là anh cần đi tìm người yêu của hắn nói chuyện?”
Ngô Tuấn Hàn đưa tay đặt lên vai Ngô Tuấn Hạo: “Chính là ý này, bất quá cụ thể thế nào thì tự anh phải sắp xếp.”
Ngô Tuấn Hạo trầm tư, trong đầu hiện lên hình ảnh Bác Thần trước kia, càng nghĩ càng thấy tiếc. Hắn định gọi điện cho Bác Thần, hẹn hắn cùng bạn gái ra ngoài, lí do bởi lần trước Ngô Tuấn Hàn nói chuyện vô lễ nên muốn xin lỗi.
Nhưng cầm điện thoại trong tay, hắn lại nghĩ Bác Thần nhất định sẽ đoán được mà từ chối. Ngô Tuấn Hạo thở dài, buông điện thoại xuống. Rõ ràng ban đầu cứ tưởng có thể khuyên được người anh em đắc lực giúp mình, mặc kệ hắn có tức giận vì chuyện trước đó thế nào nhưng sao bây giờ làm thế nào cũng không thông nổi.
~~~~!!!!~~~~
Lâm Hiểu không biết Bác Thần bên kia ra sao còn cô mỗi ngày trôi qua đều thật vui vẻ, chính cô cũng không cảm nhận rõ điều đó nhưng mấy đồng nghiệp vừa thấy cô liền đoán chắc cô đang yêu, bởi hai má thì hồng hào còn cả ngày lại cười vu vơ.
Ban đầu Lâm Hiểu bị mấy người nói vậy thì mặt càng thêm nóng rực, đến giờ thì đã thành thói quen. Chuyện tình cảm phải trải qua thử thách mới có thể sâu sắc hơn, dù sao không phải do chuyện này cô làm sao mà biết tầm quan trọng của mình trong lòng đối phương?
Ngày đầu tiên đi làm trong tuần – thứ hai luôn là ngày dài nhất, đến khi qua được thứ tư lại cảm thấy sao ngày trôi nhanh quá. Lâm Hiểu ngồi ở bàn làm việc, mắt nhìn vào lịch, còn vài ngày nữa mới có thể cùng Bác Thần đi chơi, di động đột ngột đổ chuông. Lâm Hiểu tùy tay cầm lên, nhìn vào điện thoại hơi hơi nghiêng đầu.
Là một dãy số xa lạ.
“Alo?” Lâm Hiểu nhìm một hồi lâu mới tiếp điện thoại.
“Lâm Hiểu tiểu thư sao? Là tôi.”
Đầu bên kia truyền đến một giọng nói đàn ông xa lạ, Lâm Hiểu sửng sốt hồi lâu sau mới nói: “Xin hỏi anh là?”
“Tôi là bạn của A Thần, cũng xem như là bạn đại học của cậu ấy, họ Ngô, tên Tuấn Hạo. Chúng ta đã từng gặp nhau ở quán bar tuần trước.” Giọng nói Ngô Tuấn Hạo ôn hòa, thận phận cũng trực tiếp sảng khoái nói cho Lâm Hiểu.
Trong đầu Lâm Hiểu mơ hồ hiện ra tên đàn ông mặt trẻ con có cái miệng thực là tiện kia đứng phía sau hắn quả đúng có một người đàn ông khác. Sau khi nhớ ra cô xác định người đàn ông này quả thực có giọng nói khá giống người trong trí nhớ.
“Vâng, chào anh, có chuyện gì sao?” Lâm Hiểu chần chờ nói.
“Lâm Hiểu tiểu thư không biết có thể gặp tôi một lần không, tôi muốn nói chuyện với cô một chút.”
“Ách, rảnh thì có nhưng không biết anh muốn nói chuyện gì?”
“Là chuyện về A Thần, tôi có một việc rất hy vọng cô có thể giúp đỡ nhưng nói qua điện thoại sẽ không được rõ ràng. Tôi muốn mời cô một bữa cơm thuận tiện cùng cô nói chuyện, quán hải sản XX cô biết không?”
“Biết…” Lâm Hiểu cảm thấy kỳ lạ, ý của Ngô Tuấn Hạo là đang mời cô một mình gặp hắn?
Còn muốn hỏi rõ một chút, đối phương đã nhanh nhẹn nói trước, “Vậy thì tốt rồi, tối nay 7 giờ, tôi đợi cô ở chỗ đó. Cô tới đó nói tên tôi là sẽ có người dẫn cô vào.”
Người ta an bài tốt như vậy, cứ thế từ chối thì không thích hợp lắm nhưng dễ dàng đáp ứng dường như cũng có vấn đề.
Lâm Hiểu nghĩ lại nghĩ, thấy tốt nhất vẫn nên nói thẳng: “Ngô tiên sinh, không bằng anh nói cho tôi biết chuyện đó luôn, lấy giao tình của chúng ta, cùng ăn tối phỏng chừng không được thích hợp.”
Ngô Tuấn Hạo dừng vài giây mớ