Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341613
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1613 lượt.
ắn, nhỏ giọng quát: “Mẹ anh không có ở đây thì làm sao! Anh sẽ làm cái gì?!”
Không bao lâu sau, Lâm Hiểu cảm thấy chính mình cũng thấy đau nên nhẹ nhàng buông tha hắn. Nhìn hắn không ngừng xoa lỗ tai, Lâm Hiểu tức giận nói: “Em mới không dùng nhiều lực như vậy, xoa cái gì mà xoa!”
Vừa nói xong, Bác Thần liền ngừng lại động tác, nịnh: “Em hết giận rồi?”
Lâm Hiểu trừng hắn một cái, cuối cùng mới đem chuyện ngày mai hai người Tề Kỳ muốn đi cùng nói với hắn.
Ai ngờ Bác Thần không chút nghĩ ngợi thoải mái nói: “Tốt.”
Lâm Hiểu nhìn hắn đồng ý không chút do dự thì cảm thấy khó thở, nhịn nửa ngày mới nói: “Anh còn cảm thấy rất vui à?”
“Tốt mà, càng nhiều người càng náo nhiệt.” Chờ nói xong, Bác Thần mới cảm giác có cái gì không đúng, cân nhắc một lúc thì biết cô không tự nhiên cái gì.
Trong lòng rất buồn cười, cánh tay mạnh mẽ kéo Lâm Hiểu ngồi lại gần mình, vỗ đầu cô an ủi: “Không có việc gì, hai người chúng ta muốn đi nơi nào đều có thể tự nhiên đi, hai người bọn họ cũng cần không gian riêng nữa mà.”
Lâm Hiểu húych hắn một cái, nghĩ đến lúc đó hẳn sẽ không thể nào không được tự nhiên. Nhưng giải quyết xong việc này, cô chợt nhớ ra một chuyện khác, càng khiến cô cảm thấy khó chịu hơn!
Vì sao cô làm tóc mà tên kia lại hoàn toàn làm như không thấy!
Lâm Hiểu mở to hai mắt trừng Bác Thần, đôi mắt to tròn tựa như mèo con tức giận. Ai ngờ Lý Bác Thần lại tưởng cô vẫn không bằng lòng nên liên mồm kể các loại ưu việt của hẹn hò nhiều người.
Lâm Hiểu càng nghe càng phiền, bàn tay đập mạnh lên bàn ngồi dậy: “Em về đây!”
Bác Thần bị cơn tức của cô làm cho sửng sốt, nhìn cô hung hăng đẩy cửa đi ra ngoài, mái tóc dài được uốn thành từng lọn mềm mại khẽ tung lên cùng với…hương thuốc đặc hữu chỉ có ở những người vừa làm tóc.
Vì thế cuối cùng hắn cũng ý thức được mình đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng
Có một số việc phát sinh chính là cứ như vậy thình lình xảy ra, tiết tấu của cuộc sống này có bao giờ để người ta nắm bắt được. Mặc kệ cảm xúc cô lúc này thế nào, tình trạng bây giờ ra sao, chuyện sẽ xảy ra thì cứ vậy mà xảy ra thôi.'> Tân phòng của Quách Chính Khải và Tề Kỳ còn chưa bài trí xong nên bốn người đi tới nơi ở của Quách Chính Khải, một phòng trọ đơn giản của người độc thân.
Thật đúng là không thể nhìn ra phòng trọ của Quách Chính Khải là phòng trọ của một người độc thân, bởi nó rất sạch sẽ và ngăn nắp. Lâm Hiểu vạn phần khẳng định đây tuyệt đối là do Quách Chính Khải tự mình dọn dẹp, Tề Kỳ không có khả năng dọn hộ hắn. Bởi cô ấy cùng cô căn bản chính là kẻ tám lạng người nửa cân.
Đầu tiên bọn họ đi siêu thị mua rất nhiều đồ về nấu ăn, nhưng Lâm Hiểu và Tề Kỳ trình độ nấu ăn đều chỉ dừng ở mức thành thục tiêu chuẩn về hâm nóng đồ ăn , tốc độ cùng chất lượng đều làm cho người ta chùn bước.
Quách Chính Khải ở một mình, cái gì cũng đều đã sớm làm qua, nên thật sự không thể nhìn không được, hắn đuổi hai người kia ra khỏi phòng bếp, một mình chuẩn bị đồ ăn cho bốn người.
Lâm Hiểu thấy đầy bàn đồ ăn, hâm mộ nhìn về phía Tề Kỳ. Tề Kỳ nhướng mi, đắc ý dào dạt, mặc kệ quần chúng ở đó, hôn Quách Chính Khải một cái.
Người lái xe taxi quỷ dị nhìn hai người vài lần mới bằng lòng cho rằng cả hai là quan hệ nam nữ yêu nhau bình thường rồi đưa họ về tiểu khu.
Đến khi xe dừng lại, trời đã rất khuya, không ít nhà đều đã tắt đèn đi ngủ.
Trên thực tế lúc uống xong Lâm Hiểu thật sự có điểm choáng váng nhưng một đường gió thổi, thật ra đã thanh tỉnh sáu bảy phần, chỉ còn hai rặng mây đỏ trên má là vẫn chưa lui tán.
Bác Thần đỡ Lâm Hiểu chậm rãi đi tới dưới lầu, Lâm Hiểu mân môi thỉnh thoảng lại đảo mắt liếc nhìn sườn mặt hắn, nghe hắn thuyết giảng “Con gái không thể uống nhiều rượu như vậy”, kích thích trong lòng càng được cớ trỗi dậy.
Tuy rằng đầu óc Lâm Hiểu có chút mơ hồ nhưng cô cũng hiểu được hiện tại nếu đem ý niệm trong đầu nói ra dường như không quá thích hợp.
Lâm Hiểu được Bác Thần đỡ tới trước nhà, cô vẫn chưa mở miệng, mắt thấy hắn sắp đưa mình tới cửa, cô vội vàng bắt lấy tay hắn sau đó dùng thân mình ngăn trở cửa vào.
“Làm sao vậy?” Bác Thần kinh ngạc nhìn Lâm Hiểu vì vài động tác nho nhỏ như vậy mà thở hổn hển.
Lâm Hiểu cắn cắn môi, rõ ràng ngượng ngùng lại ra vẻ lớn mật hỏi: “Anh cứ như thế mà gõ cửa đưa em vào?”
Bác Thần sửng sốt, lại vỗ đầu cô ra vẻ không biết hỏi: “Em còn muốn làm gì sao?”
Lâm Hiểu nhìn hắn, thần sắc trên mặt giống như có hai loại ý tưởng đang giãy dụa đấu tranh.
Bác Thần nhìn đến buồn cười, khẽ hôn lên mặt cô, lại giống như dỗ trẻ nhỏ nói với cô: “Thỏa mãn chưa? Nhanh đi ngủ đi, ngày mai em còn phải đi làm đó.”
Biểu tình của Lâm Hiểu trong nháy mắt hóa băng.
Thỏa mãn…cái đầu anh ấy!
Hắn không phải làm bộ như “không biết”, mà là thật sự “không biết”! Lâm Hiểu cảm thấy nếu không phải đầu cô không mơ hồ, chân cô không nhuyễn, cô nhất định sẽ hung hăng đá hắn vài cái.
Mặt Lâm Hiểu không chút thay đổi xoay người, dùng sức gõ cửa nhà mình, gọi Lâm mẹ đi ra.
Lâm mẹ rất