Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134924

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/924 lượt.

i bọn cậu đang cần tiền sao? Hay chẳng qua là “Diệp Công thích rồng”? Tiền đến tay rồi lại quay ngoắt không chịu nhận, thật là…”
Ánh mắt Hàn Thanh lấp loáng, bỗng nói: “Chủ nhiệm đến rồi, cậu về trường trước đi. Mình gọi điện cho Hạ Phong rồi mình hồi âm cho cậu nhé!”
Thái Hồng xuống lầu mua một chai nước ngọt, uống xong, chậm rãi quay về trường thì nhận được điện thoại của Hàn Thanh.
“Thái Hồng, cảm ơn cậu đã giúp mình. Chuyện này… đành thôi vậy.” Cô thở dài nặng nề, buồn rầu nói. “Hạ Phong không đồng ý cho mình đến làm ở công ty của Đông Lâm. Anh ấy nói từ thời đại học đã ghét người này, không muốn có bất kỳ quan hệ nào, càng không muốn chịu ơn của Đông Lâm.”
“Ơ…” Chuyện này khiến Thái Hồng rất bất ngờ. “Vì sao? Chỉ vì ghét thôi sao?”
“Chuyện của Trần Tiểu Phân cậu biết chứ?”
“Trần Tiểu Phân, người bên khoa Nhạc đó hả?”
“Đúng. Hồi năm nhất, Hạ Phong có theo đuổi cô ấy, hai người hẹn hò một thời gian, sau đó cô ấy chuyển sang cặp kè với Tô Đông Lâm. Hai người còn vì chuyện đó mà đánh nhau một trận nữa đấy.”
“Chuyện đánh nhau mình chưa từng nghe nói.” Ra là từng có nỗi hiềm khích này, chẳng trách mỗi lần đi chơi, chỉ cần có Tô Đông Lâm là Hạ Phong không bao giờ ló mặt. Thái Hồng vẫn chưa chịu bỏ cuộc: “Chuyện đó đã qua lâu lắm rồi mà? Sau đó Đông Lâm cũng đâu có cặp kè với Trần Tiểu Phân nữa.”
“Lúc đó coi như là cướp đoạt tình yêu ấy chứ. Hạ Phong nói Đông Lâm chẳng qua cũng chỉ lái chiếc Mercedes chở Tiểu Phân đi hóng gió vài lần, mua cho cô ấy dăm bộ quần áo đẹp, thế là Tiểu Phân liền trở mặt với anh ấy.”
“Cái này chẳng phải chứng minh Tiểu Phân không đáng tin sao? Nếu là mình, mình còn cảm ơn Tô Đông Lâm đã giúp mình nhận ra con người của cô ta nữa kìa.”
“Đó là mối tình đầu của Hạ Phong. Haizz, Thái Hồng, cậu chưa từng yêu ai nên không biết cảm giác của mối tình đầu là gì. Cậu yêu một người, cả đời đều cảm thấy nợ người đó, cũng giống như năm xưa mình gặp Hạ Phong… Anh ấy lặng lẽ ngồi khắc con dấu đá, giây phút đó mình biết rằng, đây chính là người đàn ông của đời mình.”
Mỗi khi nhớ lại lần đầu gặp gỡ Hạ Phong, Hàn Thanh luôn đệm vào câu nói này, hai mắt sáng lấp lánh như bị người ta bỏ bùa mê.
“Hàn Thanh à, cậu tỉnh táo chút đi, đừng để Hạ Phong dắt mũi cậu mãi có được không?” Thái Hồng dở khóc dở cười. “Cậu nói thử xem, cậu bây giờ giống cái gì chứ? Cô nàng tài nữ trong sáng, chính trực của trường Đại học F, ở nhà bị chồng bạo hành, ở cơ quan bị chủ nhiệm hiếp đáp, về nhà lại lau nhà, nấu cơm, chăm con… Đã ba năm rồi, chẳng lẽ cậu không có giấc mơ nào sao? Chẳng lẽ cậu không khao khát thành công sao? Nếu cậu cam tâm cả đời cứ như thế, mình không nói nữa, mình sẽ từ chối hộ cậu. Bây giờ cậu hãy trả lời mình thật rõ ràng, cậu cam tâm sao?”
Hàn Thanh cắn môi, im lặng hồi lâu.
Thái Hồng vẫn còn nhớ khi đến chơi nhà Hàn Thanh một năm trước. Đa Đa đã ngủ, cô đang quỳ trên đất lau nhà. Hỏi cô tại sao không dùng cây lau nhà, cô nói rằng cây lau nhà lau không sạch, mấy góc nhà lau không tới. Lọ hoa thủy tinh của nhà cô một ngày rửa hai lần, bàn không một hạt bụi, kệ bếp sáng bóng… Hàn Thanh mặc áo ngủ, ngồi trên sofa xem phim truyền hình hết tập này đến tập kia. Thái Hồng cười trêu cô: “Xin đừng sa đọa, hãy dùng ý chí chiến đấu của bạn!” Hàn Thanh hất mặt, hai tay chống nạnh, cười: “Ai nói mình không có ý chí chiến đấu? Mỗi ngày mình đều đấu tranh với bụi bẩn đấy chứ.”
Sau đó, cô đứng chân trần trên sàn nhà sạch bong ấy, bỗng ôm mặt, từng giọt nước lã chã rơi xuống: “Hạ Phong luôn nói, mỗi ngày làm tốt việc nhà, chăm sóc gia đình và con cái thật tốt, làm chỗ dựa vững chắc của người đàn ông, đó là niềm hạnh phúc lớn nhất của một người con gái… Tại sao niềm hạnh phúc đó mình hoàn toàn không cảm nhận được, tại sao mình luôn cảm thấy không thỏa mãn? Chẳng lẽ mình là người đàn bà tham lam ư?”
Thái Hồng sửng sốt nhìn cô, không dám tin một cô gái sau khi lấy chồng lại bị đàn ông làm thay đổi đến mức này. Thoáng im lặng, Thái Hồng ôm siết cô vào lòng, nói: “Hàn Thanh, trên đời này, hạnh phúc và cảm giác mãi mãi chỉ thuộc về một mình cậu. Không ai có thể định nghĩa thay cậu hạnh phúc là gì, cũng không ai đủ tư cách quyết định cảm giác của cậu.”
Nói xong câu đó, cô chợt ngẩn ra.
Cô cảm thấy mình có thể nói những đạo lý hùng hồn như vậy, chỉ bởi vì cô còn độc thân, không cần phải thỏa hiệp với bất kỳ ai.






Ngay sau tiết học, Quý Hoàng quay lại. Anh ngồi trên sofa, đọc lại lần nữa bài viết của Thái Hồng, cầm bút xanh đánh dấu vài chỗ.
Sofa không lớn, Thái Hồng không tiện qua đó ngồi, cảm thấy như thế quá thân mật, càng không tiện ngối phía đối diện, giống như anh đang tiếp học sinh. Dù sao cũng là nhờ người ta giúp đỡ, khiêm nhường một chút thì hơn. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cô kéo ghế qua, đặt ngay cạnh sofa, ngồi xuống đối diện với Quý Hoàng.
Cuộc trò chuyện có lẽ sẽ không nhẹ nhàng, có khả năng xảy ra một cuộc đối đầu mới. Cuộc hỏi đáp ở hội thảo lần trước, hai người gần như hòa nhau, rốt


XtGem Forum catalog