Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134964

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/964 lượt.

i Hồng…” Giọng nói nghe rất quen, giọng điệu cũng rất thân mật nhưng Thái Hồng nghĩ nát óc cũng không tài nào nhớ ra được người đó là ai.
Cuối cùng cô đành hỏi: “Xin lỗi, sóng điện thoại không tốt lắm, xin hỏi cô là ai?”
“Không phải chứ? Đến giọng nói của mình mà cậu cũng không nhận ra ư? Cậu là bạn thân nhất của mình đấy à!” Đầu dây kia bắt đầu quở trách.
Bạn thân nhất của Thái Hồng là Hàn Thanh, mà người này chắc chắn không phải Hàn Thanh rồi.
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, dần dần, giữa hai người bắt đầu nảy sinh những chuyện không vui. Lợi Lợi không thích ai thì cũng không cho phép Thái Hồng qua lại với người đó, bắt cô phải đứng chung chiến tuyến, có chung một mối thù với mình. Điều này khiến Thái Hồng rất khó xử, nhiều lần bị Lợi Lợi trách hỏi về lòng trung thành trong tình bạn. Trong số những người hai người cùng quen biết, người Lợi Lợi ghét nhất chính là Hàn Thanh, nói rằng Hàn Thanh bề ngoài nhã nhặn, dịu dàng, đoan trang, không thích nói xấu người khác sau lưng nhưng thực ra tâm kế khó lường, là kẻ đạo đức giả, chỉ vờ tỏ vẻ khuê nữ, thánh thiện, thân thiện, gần gũi… chẳng qua chỉ là để giành lấy thiện cảm của người khác.
Về chuyện này, Thái Hồng cảm thấy rất buồn cười, mà cũng cảm thấy rất kỳ quặc. Theo như cô biết thì Hàn Thanh chưa từng đắc tội với Lợi Lợi, cô chỉ nổi tiếng là cô gái hiền lành, có duyên với mọi người mà thôi, những ai quen biết đều yêu mến cô. Đương nhiên Hàn Thanh cũng giống như Thái Hồng, đều là những sinh viên ưu tú của khoa. Bản thân Thái Hồng còn học lệch, chỉ học tốt những môn mình thích, còn Hàn Thanh thì chăm chỉ học hành, cho dù là những môn người khác không thích và cảm thấy khó nhằn như Tư tưởng Marx – Lenin, Toán cao cấp, Anh văn… thì thành tích của cô vẫn đứng nhất. Chẳng lẽ Lợi Lợi ghen tỵ với thành tích học tập của cô ấy? Thứ nhất, hai người không cùng chuyên ngành, thứ hai, ở đại học, kết quả học tập tốt hay xấu cũng chẳng mấy quan trọng, nhất là với những người không có chí tiến thủ, chỉ cần đủ điểm để qua là được rồi. Ngoài điều này ra thì những vấn đề khác như ngoại hình, danh thế, gia thế… Hàn Thanh đều không sánh được với Lợi Lợi. Cho nên Thái Hồng nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao Lợi Lợi lại căm ghét Hàn Thanh đến vậy? Hỏi Lợi Lợi, cô chỉ nói là do trực giác. Lúc mới đầu, Thái Hồng còn nói đỡ cho Hàn Thanh nhưng không có tác dụng, cô đành giữ thái độ im lặng về những chuyện liên quan đến Hàn Thanh.
Có một lần, Thái Hồng và Hàn Thanh cùng đến căng tin ăn cơm, đột nhiên Hàn Thanh nói: “Thái Hồng, con người Lợi Lợi, tốt nhất cậu nên cẩn thận chút.”
Thái Hồng là người rất dễ cảm thông và cũng rất dễ tha thứ, chứ không yêu ghét phân minh như Lý Minh Châu. Cô luôn cảm thấy có lỗi và áy náy về việc coi Lợi Lợi là “bạn – thù”. Sau chuyện của Ngụy Triết, Lợi Lợi không ngừng bày tỏ sự ăn năn với cô. Thái Hồng cảm thấy ai cũng có những lúc bồng bột, phải trả giá thì mới có thể trưởng thành được, vì vậy không thể suốt ngày chăm chăm vào lỗi lầm của người khác mà không tha thứ cho họ. Cô không thể tuyệt giao với Lợi Lợi, từ đó đến giờ vẫn giữ thái độ lửng lơ, có qua có lại với Lợi Lợi.
Trong giao tiếp, có những chuyện không thể nói thẳng, người khác sẽ hiểu được ẩn ý trong đó, và sẽ dựa theo ẩn ý đó mà hành động. Nhưng Lợi Lợi thì không.
Nếu Lợi Lợi đã muốn thứ gì đó, cô ấy sẽ giành lấy bằng được, sẽ vờ như không hiểu những ẩn ý của bạn. Cho nên khi Thái Hồng trông thấy Lợi Lợi lái chiếc xe thể thao Mercedes-Benz hừng hực khí thế dừng trước mặt mình, cô khẽ cắn môi, không khỏi tức giận.
Hai người đến quán cà phê cách cổng trường không xa. Không đến nỗi quá cao cấp nhưng cũng chẳng phải nơi giáo viên bình thường có thể chi trả được. Thái Hồng đoán ra được dụng ý của Lợi Lợi. Đây là nơi mà hai cô thường đến trước kia, ông chủ quán là họ hàng của Lợi Lợi, không biết vì tình cảm riêng hay để thanh toán một lượt, nói chung, Lợi Lợi dẫn bạn bè đến đây uống cà phê không bao giờ trả tiền. Khi xưa, Lợi Lợi đau khổ vì thất tình, Thái Hồng đã ở bên an ủi cô chính tại nơi này.
“Cậu còn nhớ chỗ ngồi này không? Từ cửa sổ có thể nhìn thấy tòa nhà hành chính và bãi tập ở đằng xa kia… Đúng là lâu quá rồi nhỉ?” Lợi Lợi mân mê chiếc thìa nhỏ màu bạc trong ly cà phê.
Trông Lợi Lợi có vẻ uể oải, phong thái toát ra vẫn đầy kiểu cách của một quý phu nhân. Cô vẫn xinh đẹp như thế, khuôn mặt được trang điểm tinh tế, mọi thứ đều được chăm chút kỹ càng. Dù là quá khứ hay tương lai, cô gái này đều không có gì để tiếc nuối cả.
“Không nhận ra đấy nhé, không ngờ cậu lại thích hồi tưởng chuyện xưa đến thế.” Thái Hồng xỏ xiên cô.
“Sao rồi? Đã quen với công việc làm cô giáo chưa? Bao giờ thì được duyệt cho làm giáo sư?”
“Haizz… Giáo sư? Còn xa lắc xa lơ. Chẳng biết đến năm nào nữa.”
“Đừng nói thế chứ, cậu có tài thế cơ mà. Còn nữa, hiệu trưởng trường rất thân với ông nội mình, nếu cần giúp đỡ hay gặp rắc rối gì, nhớ đến tìm mình, người chị này bất luận thế nào cũng sẽ giúp cậu giải quyết hết.”
“Thật sao?” Thái Hồng thấy hổ thẹn vì những suy nghĩ