Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134973
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/973 lượt.
ho anh ta cơ hội ra tay.
Người đứng bên cạnh tính điểm hy vọng anh sẽ biết cần đánh trượt vài bi để đối thủ có cơ hội nâng điểm, nhưng Quý Hoàng không phạm phải bất cứ sai lầm nào, dù chỉ một lần. Những cú đánh của anh vừa mạnh lại chính xác, tiếp tục đánh không đến mười phút, dựa vào điểm số, Tần Vị không còn khả năng lội ngược dòng nữa.
Anh ta đành chịu thua giữa trận.
“Thêm một ván nữa chứ?” Trên gương mặt thờ ơ của Tần Vị lộ ra nét hăm hở, phấn khích hiếm thấy.
Thái Hồng và Đông Lâm đưa mắt nhìn nhau.
Nên dừng lại ở đây thôi, Thái Hồng cười, nói: “Chắc đến giờ ăn cơm rồi nhỉ?”
“Còn sớm chán.” Tần Vị phớt lờ cô, bắt đầu sắp bi lại.
“Thầy Quý hôm nay không còn việc gì nữa đúng không? Đánh thêm vài ván trước đã, đợi khi nào ăn cơm xong chúng ta sẽ chuyển sang chỗ khác đánh tiếp. Bàn bi a ở đây không tốt, gậy cũng tệ, hay là đến nhà tôi đánh nhé?”
Thái Hồng buồn cười, gã Tần Vị này y như đứa trẻ vậy, chơi ghiền rồi nên bám riết lấy Quý Hoàng không buông.
“Ừm…” Quý Hoàng thoáng gập người, từ chối khéo: “Buổi tối tôi còn phải đi làm, là ca tối, ăn cơm xong chắc phải đi ngay. Nhưng nếu cậu Tần đang có hứng, bây giờ vẫn còn sớm, tôi chơi với cậu thêm vài ván nữa.”
“Tần Vị, anh thua rồi, tất cả tiền của anh giờ là của Quý Hoàng nhé!” Thái Hồng không chút khách khí rút hết tiền mặt của anh ta ra, nhét vào ví của Quý Hoàng.
Bọn họ lại chơi thêm ba ván, Đông Lâm cũng tham gia. Quý Hoàng thắng hai thua một, thắng hết tất cả tiền mặt.
Trận thua duy nhất của anh có phần miễn cưỡng, chắc hẳn Quý Hoàng nhường Đông Lâm. Thái Hồng nhẩm tính, tiền Quý Hoàng thắng cược chắc cũng đến bảy, tám nghìn, bữa ăn tối nay dù có hết ba nghìn thì anh vẫn kiếm được bốn, năm nghìn, cô không khỏi mừng thầm thay anh.
Nhưng khi bọn họ gọi món, Quý Hoàng không chút do dự gọi ngay hai chai rượu ngoại rất đắt tiền. Món thì do Tần Vị gọi, anh ta bảo từng đến đây ăn hai lần, biết món nào ngon. Thái Hồng vốn cũng chẳng để tâm lắm, nhưng khi cầm thực đơn lên xem, mẹ ơi, đúng là cái nào đắt thì gọi ngay cái đấy, chẳng chùn tay tí nào, tính ra thì… chậc, Quý Hoàng không móc ngược hầu bao ra bù vào đã là may lắm rồi.
Từ khi còn nhỏ, Minh Châu đã dạy Thái Hồng làm thế nào để nhận biết một người đàn ông giữa bàn tiệc. Đạo đức, văn hóa, phong độ và thói quen của một người rất dễ dàng quan sát được trên bàn tiệc, vì đàn ông khi đang thả lỏng, tinh thần thoải mái chính là lúc dễ lộ bản chất thật của họ nhất.
Hôm nay Tần Vị mặc bộ com lê màu ngà rất tinh tế, áo sơ mi trắng, ở cổ là một chiếc nơ nhỏ được thắt bởi sợi dây màu xanh thẫm. Nếu là người khác mặc bộ com lê màu này chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho giới thời trang, nhưng khoác lên người Tần Vị thì lại trở thành cá tính và thời thượng. Còn Tô Đông Lâm thì mặc một chiếc áo jacket màu trắng, bên trong là áo ba lỗ trắng, quần jean đen, giày boot, rất trẻ trung. Hai người đi bên cạnh nhau trông thực sự rất giống hai diễn viên Hollywood.
Tần Vị và Đông Lâm ăn uống đến no say, ngay cả món bánh ngọt dùng để tráng miệng mà Thái Hồng chê là béo ngậy cũng không bỏ sót. Ngược lại, Quý Hoàng chỉ ăn một ít salad, trứng cá và thịt cua, còn lại thì hầu như không đụng đũa vào hải sản.
Đến cuối bữa, Thái Hồng không nén được hỏi: “Sao thế, anh không thích ăn hải sản à?”
“Anh thích ăn lắm”, Quý Hoàng đáp. “Nhưng anh bị dị ứng hải sản.”
“Thật sao?” Thái Hồng tò mò. “Cả người sẽ nổi đầy mẩn đỏ hả?”
“Không phải. Cơ thể anh không mấy hấp thụ được chất protein dị thể”, anh nói. “Nó sẽ khiến anh lên cơn hen suyễn.”
“Vậy bây giờ anh có thường xuyên phát bệnh không?”
“Không.”
Không kiềm chế được, cô nhìn anh.
Anh ăn hai, ba miếng rau sống, ngoảnh đầu nhìn cô: “Sao thế? Có chỗ nào không ổn ư?”
Đông Lâm đập tay vào vai Quý Hoàng: “Thầy Quý, thầy đừng bận tâm. Hiếm khi cô Hà lên cơn mê giai một lần…”
Đang nói cười vui vẻ, cửa phòng bỗng bật mở. Thái Hồng ngỡ là nhân viên phục vụ, nhưng không ngờ có đến ba người xông vào phòng.
Dẫn đầu là một người thân hình cao to, ánh mắt lạnh băng, trên người vận bộ com lê màu đen xám, dáng vẻ trông như mới từ bàn đàm phán đi ra. Sau lưng hắn có hai người, thân hình vạm vỡ, vẻ mặt vô cảm.
Đó là anh trai của Đông Lâm, Tô Đông Vũ.
Ai cũng biết Hà Thái Hồng là bạn thân của Tô Đông Lâm, thân đến mức mà người ta tưởng đó là tình bạn của hai tên con trai với nhau. Trong tình bạn, giữa con trai và con gái khác nhau một điểm, khi anh em nói “no”, bạn không truy hỏi thêm, nhưng khi chị em nói “no”, chắc chắn bạn phải truy hỏi tới cùng.
Quan hệ giữa Đông Lâm và Đông Vũ như thế nào, Thái Hồng chưa bao giờ tìm hiểu sâu. Trong những cuộc trò chuyện thường ngày, Đông Lâm rất ít khi nhắc đến Đông Vũ, Thái Hồng cảm thấy tình cảm giữa hai anh em họ chắc hẳn có vấn đề.
Rốt cuộc là vấn đề gì, Thái Hồng không hỏi. Nhưng giờ nhìn ánh mắt của Đông Vũ, rồi lại nhìn sang vẻ mặt của Đông Lâm, vấn đề đó nhất định không đơn giản chút nào.
“Anh”, Đông Lâm đ