Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134974

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/974 lượt.

bàn bi a Snooker mới tinh. Còn lâu mới đến giờ ăn tối, mọi người liền gọi một ít trái cây và món khai vị. Tần Vị rút ra một cây gậy bi a màu đen, nói: “Còn sớm quá, hay là chơi một lúc rồi hãy ăn?”
Tô Đông Lâm hùa theo: “Thầy Quý, thầy có thích đánh bi a không?”
Thái Hồng lập tức nhảy vào ngăn cản: “Không thích, cũng không biết đánh… Đúng không, Quý Hoàng?”
Quý Hoàng đưa mắt nhìn Thái Hồng, rồi nhìn Tô Đông Lâm, khẽ nhấp một ngụm rượu: “Không hay chơi lắm, nhưng có biết chút ít.”
“Thầy Quý khiêm tốn rồi”, đôi mắt Tần Vị hơi nheo lại. “Thế thì cùng chơi vài ván đi, thầy muốn chơi với tôi trước? Hay là với Đông Lâm?”
Thái Hồng thầm “hứ” một tiếng khinh miệt. Chẳng biết anh chàng Tần Vị này học ở đâu ra kiểu tỏ vẻ bí ẩn khi nói chuyện như vậy, cứ như đang đàm phán, như có ý đồ gì đó sau lời nói của anh ta…
“Hai người chơi trước đi”, Quý Hoàng đưa tay làm cử chỉ mời. “Lâu lắm rồi tôi không chơi lại, tôi quan sát một chút đã.”
Tần Vị móc ví tiền ra, ném vào tay Thái Hồng: “Phiền cô giữ giúp tôi một lát.”
Thái Hồng buồn bực: “Anh đưa tôi ví tiền để làm gì?”
Vừa dứt lời, Tô Đông Lâm cũng cầm ví tiền của mình đưa cho cô: “Em làm trọng tài. Ai thua thì em lấy hết số tiền mặt có trong ví của người đó, rồi nhét vào ví của người kia.”
“Đang yên đang yên lại bày cái trò này!” Quả nhiên lại độ bi a nữa. Thái Hồng chẳng biết nói sao: “Tình bạn là chính, thi đấu là phụ, không được sao?”
“Đều là người quen cả, không sao đâu.”
Thái Hồng thở dài, nhìn Quý Hoàng với ánh mắt tuyệt vọng, thầm nghĩ, anh bạn của tôi ơi, hôm nay anh bạn chết chắc rồi! Ngẫm nghĩ lại cô lại thấy may mắn, ít ra Đông Lâm đứng về phía cô, nếu anh dám làm Quý Hoàng bẽ mặt, xem sau này cô sẽ trừng trị anh thế nào? Huống chi Minh Châu đại nhân đã sớm dạy rằng, trò chơi của đàn ông đàn bà không hiểu, cứ để bọn họ chơi, bọn họ tự giải quyết được, con chỉ cần đứng ngoài quan sát mà thôi.
Thế là, cô cầm đĩa trái cây qua, từ tốn dùng dĩa đưa lên miệng ăn.
Sau khi tung đồng xu, Tần Vị cầm gậy, một tiếng “bốp” vang lên, viên bi đỏ lăn tròn, ván đánh đã bắt đầu.
Quý Hoàng cầm ly rượu, đứng bên cạnh xem ván đấu với Thái Hồng.
“Anh học đánh bi a từ lúc nào thế?” Thái Hồng huých huých vào cánh tay anh. “Trước giờ em luôn nghĩ đánh bi a là trò chơi yêu thích của đám choai choai lưu manh đầu đường xó chợ thôi chứ.”
“Hồi học đại học anh từng đi làm thêm ở một tiệm bi a, khi rảnh rỗi có xem người ta đánh, nên cũng học lỏm được chút ít, có thể coi nó là thú tiêu khiển duy nhất trong cuộc đời sinh viên gian khổ của anh.”
Thái Hồng cười tủm tỉm, thầm nghĩ, nếu câu nói ban nãy được đăng trên mục tin tức, thì thêm câu tiêu đề như thế này là hợp nhất: “Cuộc đời Quý Hoàng phong phú bởi làm thêm.”
“Thế thì…”, cô nói. “Ngoài cái này ra anh còn sở thích nào khác không?”
“Đọc sách có tính không?”
“Tính. Ngoài đọc sách còn gì nữa?”
“Chạy bộ, đạp xe, trồng hoa và cây… Biết vẽ nguệch ngoạc truyện tranh trình độ sơ cấp.”
“Mấy cái này thôi?”
“Còn nữa… Nhặt đá”, anh nói. “Anh từng nhặt được hóa thạch.”
“Thật sao?”
“Em cũng thích đá lắm, em đã thu thập được rất nhiều đá vũ hoa đấy nhé!”
“Anh còn thích thiên văn, thích ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời.”
“Em cũng vậy, em đặt mua báo Những người yêu thích thiên văn suốt bao nhiêu năm rồi ấy chứ!”
“Còn có Niên lịch phổ cập thiên văn.” Anh dịu dàng nói tiếp. “Nói thế thì… chúng ta có rất nhiều sở thích giống nhau đấy chứ?”
Thái Hồng gật đầu thật mạnh: “Thêm cả Sherlock Holmes nữa!”
“Đúng rồi.”
“Tiền lương của chúng ta cũng xấp xỉ nhau.”
“Em xem, đến thu nhập cũng xứng đôi vừa lứa thế này…”
“Đúng là hợp quá đi mất!”
Thái Hồng ngẫm nghĩ, hỏi tiếp: “Quý Hoàng này! Thế anh có đồng tình với chủ nghĩa nữ quyền không?”
“Có.”
“Anh đã đọc qua Beauvoir chưa?”
“Những quyển sách có thể tìm được của bà ấy anh đều đã đọc.”
“Vậy anh… có tin vào “bad faith” không?”
Anh lắc đầu: “Còn em?”
“Quý Hoàng, quả nhân có bệnh.” Thái Hồng đột nhiên thở dài thườn thượt.
“Em… háo sắc?”
“Không.” Cô cười khổ. “Em sợ mẹ em.”
Anh nghiêng đầu nhìn cô: “Vì sao? Bác gái khó tính lắm à?”
“Không phải…”, cô đau đáu nhìn anh, như muốn chìm ngập trong ánh mắt dịu dàng tựa nước hồ thu của anh, hai má bất giác nóng bừng, tim đập rộn ràng.
Bình tĩnh, bình tĩnh… Cô thầm nhủ, rồi uống một ngụm rượu lớn như để khỏa lấp cảm giác của mình.
Có thể Quý Hoàng không cao bằng Đông Lâm, không điển trai bằng Tần Vị, nhưng trông anh ưa nhìn hơn hẳn hai người. Anh như một viên kim cương chịu được sự quan sát ở cự ly gần, chịu được sự cắt mài trên mọi góc cạnh, cũng chịu được sự chiếu rọi ở bất kỳ góc độ nào, đến cả dáng lưng anh cũng đẹp đến thế kia… Hơn nữa, ánh mắt anh rất trong, sáng ngời nhưng pha lẫn nét thanh lạnh tựa như bóng núi xa xăm.
Trên người anh có khí chất khó gọi tên, vẫn luôn ẩn hiện xung quanh khiến cô động lòng, cảm mến từ lúc nào không hay…
Thái Hồng dịu dàng cười, nói: “Quý Hoàng, anh chính là vật chất đen nhỉ?”
Nghe nói vật chấ


XtGem Forum catalog