XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thành Phố Hoang Vắng

Thành Phố Hoang Vắng

Tác giả: Thi Định Nhu

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 134970

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/970 lượt.

>Thái Hồng trợn mắt nhìn trời, đang định phản bác lại, Tần Vị đã xuống xe từ lúc nào, bước qua chỗ này, nói: “Đến Đồng Tâm Lâu ăn hải sản đi, nhân tiện có thể đánh thêm vài ván bi a luôn.”
Thái Hồng cắt ngang anh: “Ê, chúng ta bàn thêm chút nữa đã…”
“Cứ quyết định vậy đi.” Tần Vị ném một cái nhìn độc đoán về phía mọi người, ánh mắt như đang nói, mấy người này, có mỗi chuyện ăn cơm thôi mà cũng bàn bạc cả buổi trời, đúng là nhảm nhí!
Đông Lâm thích đánh bi a, Thái Hồng đi theo anh có học qua vài lần, nhưng cô không mấy hứng thú, chơi được mấy lần thì bỏ luôn, bây giờ đến chuyện đánh bi nào, thắng được bao nhiêu điểm cô cũng chẳng nhớ gì nữa.
Ăn hải sản, đánh bi a chắc chắn là một ý kiến chẳng hay ho gì. Mỗi lần chơi trò này là Đông Lâm lại thích cá độ, đã có một lần cô tận mắt chứng kiến anh thua đến mấy chục nghìn tệ.
“Này, Quý Hoàng không biết chơi bi a…” Cô lên tiếng phản đối.
Tần Vị khẽ chau mày, mắt nhìn cô, vẻ cười cợt thấp thoáng trên môi: “Chỉ chơi vui thôi mà. Bi a cũng đâu có khó, làm đàn ông ai chẳng biết đánh vài đường… Thầy Quý, thử một lần không?”
“Được thôi, mọi người vui vẻ là được rồi.” Quý Hoàng thản nhiên đáp.
Tần Vị tỏ vẻ hài lòng. Anh mặc một chiếc sơ mi trắng, trên ngón áp út đeo một chiếc nhẫn hình thù kỳ dị. Da anh trắng xanh, dánh người mảnh khảnh, toát lên vẻ tao nhã nhưng cũng có nét phớt đời, cao ngạo… Ánh mắt cô bất giác trượt xuống nơi cổ áo rộng mở của anh, bất thình lình cô lãnh một cú đánh vào đầu.
“Ối!”
Định thần lại, cô hấp tấp nói: “Xin lỗi, em có chút chuyện phải nói với thầy Quý. Hai anh lên xe trước đi, bọn em sẽ đến ngay.”
Thái Hồng kéo Quý Hoàng ra một góc, thấp giọng nói: “Này, anh điên à? Sao lại mời cơm hai gã đại thiếu gia kia? Hai người đó chẳng bao giờ thèm nhìn giá khi gọi món đâu, gọi một chai rượu ngoại phải đến một nghìn tệ mà cứ thản nhiên chẳng chớp mắt lấy một cái. Anh ở đó bày vẽ sĩ diện hão gì với hai người đó hả?”
Quý Hoàng thoáng sững người, hỏi lại: “Ý em là… anh rất nghèo, đến nỗi không thể mời cơm họ?”
“Không phải, mà là…”, Thái Hồng sốt ruột nói. “Em sợ anh…”
“Em sợ anh… không có đủ tiền?”
“Cũng không phải…” Thái Hồng thầm nghĩ, tức chết đi được, hải sản đắt thế nào, Tần Vị ăn là phải có rượu, chẳng phải em sợ anh không đủ tiền đấy sao?
Quý Hoàng nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ, tỏ vẻ không hiểu: “Thế thì em lo lắng cái gì?”
Thái Hồng mấp máy môi định nói gì đó rồi lại thôi.
“Em còn chưa nói cho anh biết, em đã tha thứ cho anh chưa.” Anh khẽ nhéo tai cô, nhẹ nhàng nói. “Hả? Đã tha thứ chưa?”
Ngón tay anh hơi thô ráp, cọ vào vành tai cô có cảm giác nhồn nhột, cô bỗng bật cười.
“Chưa.” Cô nói thế, nhưng lại bẽn lẽn nắm lấy ngón tay anh.
“Anh giúp em chấm bài thi nhé!” Giọng anh trầm ấm và dịu dàng đến kì lạ. “Tất cả những bài thi còn lại của học kỳ này anh sẽ giúp em chấm hết, được chưa nào?”
“Thế thì em… chẳng phải là có thể nghỉ phép rồi sao?”
“Đúng rồi.” Anh nói. “Người đang tức giận, tim mạch không bình thường, cần phải nghỉ ngơi nhiều.”
“Vậy thì… bài luận đó anh cũng sửa giúp em luôn nhé?” Cô được voi đòi tiên.
“Bài luận đó là chuyện của bản thân em, chúng ta đã nói rõ rồi mà.”
Cô nhìn anh, giận dỗi: “Không sửa bài luận đó thì không tha thứ cho anh.”
“Thế thì đừng tha thứ.”
Cô tức giận đáp: “Này, anh nới lỏng nguyên tắc một chút thì chết sao?”
“Đừng lười biếng. Thực ra anh giúp em sửa bài cũng được, nhưng mà, nó không có ích cho em.”
“Thế thì thôi.”
“Thế em chịu tha thứ cho anh chưa?” Anh vẫn không nản lòng, hỏi tiếp.
“…”
“Thái Hồng?”
“…”
“Cô giáo Hà?”
“Tha thứ rồi.”
Mọi người lên xe của Tần Vị, đi thẳng về hướng nhà hàng hải sản Đồng Tâm Lâu ở phía Nam thành phố.
Đây là một địa điểm xa xỉ khác trong thành phố, đặc điểm của nó là ngoài ăn uống ra còn có thể chơi bời. Không ai đến đây mà không trầm trồ về sự sang trọng của nó. Cả quãng đường thấp thỏm không yên, Thái Hồng cảm thấy mình thực sự đã bị tâm hồn thích tính toán của mẹ nhập vào người rồi, lo lắng không biết Quý Hoàng có trả nổi bữa cơm này không… Thực ra lo lắng của cô cũng rất hợp lý. Là một cơ quan nhà nước, trường đại học không như doanh nghiệp nước ngoài, lương của giáo viên chỉ ba cọc ba đồng. Ngoại trừ tính theo số năm trong nghề và giờ giảng dạy có khác biệt, thì chức danh nào có lương bổng gì, tất cả đều có tiêu chuẩn. Cho nên Thái Hồng biết lương của Quý Hoàng dù có cao hơn mình nhưng cũng chẳng nhiều hơn là bao, cùng lắm cũng chỉ vài trăm tệ là cùng. Mà cô biết hoàn cảnh gia đình Quý Hoàng, nếu không phải vì kẹt tiền thì anh đâu cần đi làm thêm nhiều việc vất vả như thế…
Cô không khỏi thán phục trước sự bình tĩnh của Quý Hoàng. Cả quãng đường đi, anh ung dung trò chuyện với Đông Lâm, Tần Vị về những điều tâm đắc của yoga, anh ngồi trên xe của người khác mà thản nhiên, tự tại như đang ngồi trên chính xe của mình. Còn Thái Hồng thì chẳng thể nào bình thản được, cảm thấy anh như Gia Cát Lượng đang diễn màn “không thành kế” vậy…
Phòng riêng rất rộng, trong đó có một