Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen
Tác giả: Thi Định Nhu
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 134972
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/972 lượt.
t đen là loại vật chất đại diện cho hơn chín mươi phần trăm các vật chất và năng lượng có trong vũ trụ, nhưng bạn không thể quan sát được nó, chỉ có thể cảm nhận được một cách rõ ràng, bởi vì nó có thể quấy nhiễu sóng ánh sáng và lực hút từ tinh cầu phát ra.
“Không phải chứ?” Anh nói. “Chẳng lẽ sự tồn tại của anh quấy nhiễu em sao?”
“Không phải mà…”
Tô Đông Lâm bước đến gần: “Ván này bọn anh đánh xong rồi.”
“Ồ!” Thái Hồng định thần lại. “Nhanh thế sao? Ai thắng rồi?”
“A Vị.”
Cô mở ví tiền của Đông Lâm ra, rút cả một xấp tiền mặt rồi nhét vào ví của Tần Vị.
“Đến phiên thầy rồi kìa, thầy Quý.”
“Được.”
Không ngờ anh cũng móc ví tiền của mình ra, đặt vào tay Thái Hồng.
Thái Hồng trố mắt, sửng sốt đến nỗi như thấy con ngươi rơi ra ngoài: “Anh… anh cũng cá độ á?”, nhưng cô chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng của anh, Quý Hoàng đã quay người đi lấy gậy bi a rồi.
Hóa ra… đàn ông dễ bị khiêu khích thế sao? Thái Hồng tự an ủi mình, may mà Quý Hoàng không có nhiều tiền, nếu thắng thì lời to, còn thua thì cũng chẳng chịu thiệt mấy.
Trong phòng phảng phất một mùi hương, có lẽ là mùi nước hoa của Tần Vị. Hai tay Thái Hồng cầm hai chiếc ví, hình ảnh này trông hài hước mà cũng thật mỉa mai. Không hiểu vì sao, cô căng thẳng đến mức toàn thân đẫm mồ hôi. Chiếc ví của Quý Hoàng rất đỗi bình thường, ít nhất không phải bằng da thật, chiếc ví rất cũ, kiểu dáng bình thường, hình như anh đã dùng nó lâu lắm rồi. Thái Hồng muốn mở ví của anh ra xem bên trong có những gì nhưng cô lập tức kiềm chế sự mong muốn đó lại.
Đột nhiên cô nhớ ra một chuyện, Quý Hoàng có đến ba công việc, dạy học, dạy yoga, đầu bếp. Như thế, tính ra thì thu nhập của anh cũng chẳng phải vừa, ít nhất cũng gấp ba lần của cô. Nhưng, dù thu nhập có là bao nhiêu đi nữa thì cũng chỉ là dân làm công ăn lương, với gia cảnh của Quý Hoàng, việc độ bi a với hai anh chàng thiếu gia kia quả thực tiền cược chênh lệch quá.
Không biết khi bị rơi vào tình huống bối rối, khó xử, dáng vẻ anh sẽ như thế nào nhỉ? Bỗng nhiên cô rất muốn được thấy cảnh ấy… Tuy ý nghĩ như thế không được tử tế cho lắm, nhưng bây giờ biết còn tốt hơn là về sau mới biết.
Sau khi tung đồng xu, vẫn là Tần Vị bắt đầu đánh trước. Chỉ thấy anh nhẹ nhàng thọc gậy, viên bi trắng lao đi, bi đỏ lăn tròn.
Trên bàn vang lên tiếng lách cách của những viên bi va chạm nhau.
Gậy đầu tiên của Quý Hoàng kích trúng một viên bi đỏ, viên bi lăn về hướng lỗ bi, nhưng lại xẹt qua, cách lỗ chỉ một centimet.
Tần Vị khẽ cười: “ Chắc là thầy Quý lâu lắm rồi không chơi trò này đúng không?”
“Ừ, cũng mấy năm rồi.” Quý Hoàng lấy hộc phấn xoa đều đầu gậy. “Khi đó không có bàn bi a cao cấp thế này, lớp nhung cũng chẳng dày được như thế, còn chưa quen lắm để kiểm soát lực đánh.”
“Đánh thêm mấy cơ nữa là ổn thôi.” Tần Vị nói. “Có thể thấy thầy rất có kinh nghiệm.”
Vừa dứt lời, một tiếng “cách” vang lên, một viên bi đỏ rơi xuống lỗ. Tiếp đó Tần Vị lại kích trúng một bi xanh và một bi đỏ khác. Bi trắng lăn trên bàn, sau cùng dừng lại ở một vị trí bất lợi, ý định của anh là kích trúng một viên bi hồng nhưng không thành công.
Đến lượt Quý Hoàng, lần này vận may của anh rất tốt. Trước tiên, một bi đỏ rơi xuống lỗ, tiếp sau đánh trúng một viên bi đen. Sau đó, một cú đánh tuyệt đẹp, bi trắng lại kích trúng bi đỏ rồi lăn về vị trí có lợi. Anh lại đánh trúng bi đen rơi xuống lỗ, điểm số tăng vùn vụt.
“Ha…”, Tô Đông Lâm hớn hở. “Thầy Quý lợi hại quá! Hôm nay A Vị gặp phải đối thủ rồi!”
Sau đó, suốt mười phút, Quý Hoàng liên tiếp đánh bi đen rơi xuống lỗ, Tần Vị không có cơ hội cầm gậy đánh.
Đợi đến lượt mình, Tần Vị bắt buộc phải đánh trúng một bi đỏ trước, nhưng nhận ra Quý Hoàng đã đánh bi trắng vào thế bi tuyệt đối, không thể kích trúng được bi đỏ. Tần Vị phát một gậy mạnh, đánh một cú effe, tuy không trúng bi đỏ nhưng lại đưa bi trắng vào vị trí càng khuất hơn nữa.
Thái Hồng không có hứng thú với bi a, nhưng dáng vẻ cầm gậy của Quý Hoàng, người cúi xuống, hai mắt nheo lại, chăm chú nhìn vào mục tiêu, cô cảm thấy thật tao nhã, thật gợi cảm biết bao! Nhắm mắt lại, cô tưởng tượng mình biến thành một viên bi hồng, bị anh phát gậy đánh trúng, rơi xuống lỗ…
Một tiếng “cách” vang lên, cũng là một cú effe, Quý Hoàng đánh trúng viên bi đỏ một cách chính xác.
Đông Lâm không khỏi cảm thấy thán phục: “Thầy Quý, kỹ thuật của thầy học từ đâu ra thế?”
“Hồi học đại học tôi từng đi làm thêm ở tiệm bi a.” Quý Hoàng đáp. “Tôi học đánh bi a từ một ông chú, có một thời gian tôi rất thích chơi.”
Ồ, Thái Hồng bất giác nghĩ, một người bận rộn như Quý Hoàng chắc cũng có quãng thời gian thuộc về chính mình chứ nhỉ? Vô ưu vô lo theo đuổi niềm vui, cũng như cô thời niên thiếu say mê truyện kiếm hiệp vậy, mua hết quyển này đến quyển khác, đọc đến quên ăn quên ngủ. Mẹ cô không cho, cô trốn trong chăn, dùng đèn pin soi để đọc truyện.
“Cách.” Quý Hoàng lại đánh một bi rơi vào lỗ.
Kể từ giây phút đó, Tần Vị không chạm được vào bàn bi a thêm lần nào nữa. Quý Hoàng đánh đâu trúng đó, không c