Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341622

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1622 lượt.

chúng tôi không đủ lớn, mà là chúng tôi gặp nhau khi còn quá trẻ, thời gian dành cho nhau quá ít nên chưa biết trân trọng tình cảm. Đến khi hiểu ra người kia quan trọng với mình thế nào thì đã không còn cơ hội nữa rồi.
Chuyện ở đời, một đi và không bao giờ trở lại.
Tôi gấp tờ giấy ăn trong tay hồi lâu mà vẫn không ra hình thù gì. Bao năm qua, có con thiên nga mà tôi học mãi cũng không gấp nổi. Đón lấy tờ giấy trong tay tôi, anh gấp một con thiên nga rồi đưa tôi.
Tôi ngây người nhìn anh, Tiêu Sơn mỉm cười, nhiều năm về trước, anh luôn dành cho tôi nụ cười đó.
- Em còn nhớ không? Lần đầu tiên em mời anh vào McDonald’s, lúc anh bước ra từ chỗ rửa tay, tình cờ thấy em lén bỏ con thiên nga vào túi áo khoác, vẻ mặt em lúc đó lấm lét như một gã ăn trộm mà rõ ràng có phải trộm đâu. Lúc đó, anh chỉ mong em có được cảm giác an toàn và hạnh phúc, anh tự nhủ mình sẽ dốc sức để mang lại hạnh phúc cho em.
Đáy mắt anh đã phủ lớp sương mù man mác:
- Đồng Tuyết, xin lỗi em, anh chưa làm được.






Tôi không biết mình đã về trường bằng cách nào. Duyệt Oánh ngồi ở phòng đợi tôi, nụ cười của Tiêu Sơn chờn vờn trước mắt khiến tôi ngẩn ngơ. Giá anh đã hết yêu tôi, giá tôi chưa từng gặp lại anh thì tốt biết mấy. Thà anh đã thay lòng đổi dạ, thà anh lừa dối tôi, thà anh ruồng rẫy tôi, thà anh đừng cười với tôi. Nụ cười ấy thế nào nhỉ? Rõ ràng khóe môi anh đã cong lên, mà đường cong ấy buồn biết mấy. Giọt nước bên khóe mắt anh như từng nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.
Tôi yêu anh nhiều đến thế, tôi đã yêu anh thật nhiều, vậy mà số mệnh lại gỡ tay tôi ra rồi quyết mang anh đi. Anh nói số anh xui xẻo, nhưng đâu biết chính tôi đen đủi mới liên lụy đến anh, là tôi khiến anh khổ sở, chính tôi kêu gọi sự day dứt trong anh, còn ai ngoài tôi chất quá khứ lên đôi vai anh? Đáng lẽ tôi không nên đi tìm anh, chỉ vì tôi ích kỷ nên không nghĩ đến lúc này, anh và tôi lại chia nhau một nỗi khổ tâm.
Suốt đêm dài, tôi thao thức không ngủ được, cũng chẳng thiết ăn uống gì. Duyệt Oánh nghĩ là tôi lo lắng chuyện phẫu thuật nên không biết phải an ủi ra sao. Cô ấy tìm giúp tôi một căn phòng ở bên ngoài, phòng đơn ở mấy khách sạn gần trường đã kín chỗ, người ta thường đặt phòng từ giáp Tết. Trong khi Duyệt Oánh chạy đôn chạy đáo tìm phòng trọ thì tôi lại nhốt mình trong ký túc xá, nằm đờ đẫn trên giường.
Điện thoại đổ chuông mà tôi cũng chẳng muốn nghe, nhưng điện thoại cứ réo liên tục, tôi đành bật dậy, thấy số lạ, tôi cứ ngỡ người ta gọi nhầm.
Phía đầu dây bên kia, giọng một phụ nữ vang lên điềm đạm và dịu dàng. Chị ta gọi tôi là “Đồng tiểu thư”, còn tôi lại không hề biết chị ta là ai, cho đến khi chị ta cất lời:
- Thiệu Khiêm là thế đấy, mỗi khi gặp áp lực, đàn ông thường tìm vui bên ngoài, xưa nay, tôi cũng chưa hề phàn nàn. – Sắc mặt chị ta tỏ ra ngán ngẩm. – Trước khi lấy nhau, tôi đã biết anh ấy không chỉ thuộc về mình tôi.
- Tôi và Mạc tiên sinh… – Tôi ngượng ngập giải thích. – Không phải như chị nghĩ đâu, thực ra anh ta cũng không hề thích tôi, chỉ có điều là…
Tôi cũng không biết nên miêu tả mối quan hệ dị hợm giữa tôi và Mạc Thiệu Khiêm thế nào để chị ta hiểu, Mộ Vịnh Phi thở dài, nói:
- Xưa kia chúng tôi kết hôn chỉ vì lợi ích kinh doanh của hai nhà nhưng về sau tôi mới nhận ra tình yêu chân thành của anh ấy. Anh ấy làm nhiều việc buộc tôi phải chú ý, như chuyện Tô San San vài tháng trước… Có lẽ cô cũng không biết…
Thì ra là thế, giờ tôi mới vỡ lẽ. Đương nhiên rồi, Mộ Vịnh Phi đẹp thế này, xuất sắc thế này, tôi mà là đàn ông, hẳn sẽ không kìm được lòng yêu mến chị ta.
- Tôi cảm thấy vô cùng áy náy, những lời đồn trên mạng lại liên lụy đến cả em trai mình. Khi cha tôi nổi giận, tôi mới để ý đến mọi việc. Mạc Thiệu Khiêm thẳng thắn thừa nhận hai người quả thực có qua lại với nhau, lúc ấy tôi mới nhận ra thực chất em trai mình đang bao biện, che giấu hộ anh ấy. Em tôi khờ quá, cậu ấy chỉ sợ tôi buồn lòng.
Nụ cười mỉm cùng ánh mắt dịu dàng ấy làm tôi chợt nảy sinh lòng ngưỡng mộ. Tôi không ngưỡng mộ lý lịch hơn người của chị ta mà tôi thấy ghen tỵ vì chị ta có biết bao nhiêu người yêu mến, họ ra sức bao bọc, không để chị ta chịu bất kỳ tổn thương nào. Thậm chí một người khó tính như Mạc Thiệu Khiêm mà cũng thể hiện tình yêu với vợ mình một cách thật dị thường.
- Có chuyện này, từ lúc biết được sự thật tới giờ, t


Teya Salat