Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341621
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1621 lượt.
ôi luôn muốn giúp cô nhưng thoạt đầu còn băn khoăn nên còn do dự, hôm nay, cuối cùng cũng hạ được quyêt tâm. – Ánh mắt chị ta dịu dàng, thoáng nét áy náy: – Tôi không biết nên giãi bày ra sao, hôm nay gặp được cô rồi, tôi mới rõ cô là một người con gái vô cùng đơn thuần, vô cùng đáng yêu, tôi thay mặt Thiệu Khiêm mong cô thứ lỗi, bởi lẽ chuyện này vốn không nên kéo cả cô vào. Nếu như có thể, tôi tình nguyện thay mặt anh ấy lấy hết khả năng mình ra để bồi thường cho cô.
Cả buổi chiều ngày hôm đó, tôi như ngây dại, chị ta kể một câu chuyện rất dài, dài đến nỗi tai tôi ù đi, chẳng vào đầu được gì. Đầu đuôi ngọn ngành dần dàn trải trước mắt, thì ra là thế, thì ra vì nguyên nhân đó nên Mạc Thiệu Khiêm mới tìm đến tôi, mới đối xử với tôi như vậy.
Bấy lâu nay, tôi cứ đổ lỗi cho số mệnh, mãi chẳng nghĩ ra rằng đằng sau sự việc lại tồn tại một lý do khác nữa.
Tôi chỉ võ đoán có lẽ hắn cố ý làm quen với tôi, hóa ra đúng là hắn cố ý thật.
Chỉ bởi chuyện này liên quan đến cả những người đã khuất.
Tôi có cảm giác lợm giọng, buồn nôn, mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng, tôi thấy mình đã quá may mắn, bởi có may mắn thì tôi mới sống được tới ngày hôm nay.
Mộ Vịnh Phi thấy sắc mặt tôi, liền hỏi:
- Đồng tiểu thư, cô vẫn ổn chứ?
- Tôi rất ổn và chẳng hề gì, tôi nở nụ cười yếu ớt, thì thào câu cảm ơn vì chị đã kể cho tôi tất cả.
Tôi vấp ngã ở ga tàu điện ngầm, lúc ấy, người qua đường hối hả vội vã, không ai một chìa tay ra đỡ, tự tôi vật lộn bò dậy, đầu gối tuy đau nhưng may còn đi được. Tôi vào ga rồi nhưng quay ra đón chuyến khác, lãng phí hai tiếng đồng hồ trên đường, vẫn chưa về được trường, tôi đành gọi điện báo Duyệt Oánh là mình muốn đi thăm bố mẹ.
Dường như Duyệt Oánh rất hiểu, cô ấy nói:
- Ừ, vậy cậu đi đường cẩn thận!
Có lẽ do đợt tàu Tết vừa kết thúc nên việc mua vé dễ dàng hơn tôi tưởng tượng rất nhiều, có điều vé giường nằm đã hết, tôi đành mua một vé ở toa ghế cứng trên chuyến tàu về Nam. Hành khách trên tàu không đông lắm, cả đêm tôi có thể nằm mọp xuống bàn ngủ một giấc, trong cơn lơ mơ còn nghe rõ tiếng chào mời của người đẩy xe hàng quà vặt trên tàu đi lướt qua. Giấc ngủ chập chờn kéo dài mãi đến khi trời hừng sáng, nhìn ra ngoài, phong cảnh đổi khác. Dòng sông phân nhánh chia cả cánh đồng rộng lớn thành những ô nhỏ xanh mướt, đây chính là Giang Nam mà tôi đã xa cách bấy lâu, ngoài trời lắc rắc mưa bay, giọt mưa gõ nhịp trên cửa kính cáu bẩn của tao tàu, vạch lên chúng những vệt nước chảy dài.
Ga tàu dường như luôn là nơi đông đúc, xô bồ, tôi xuống ga, đổi hai lần xe bus, sau đó, thuê một chiếc taxi mới đến được nghĩa trang vào tầm gần trưa, trong nghĩa trang, bốn bề là sự tĩnh mịch.
Tôi đặt bó hoa vừa mua lên phần mộ của bố mẹ. Năm năm trước, chính tay tôi bưng hai tiểu sành nho nhỏ đặt hai người an nghỉ tại nơi đây. Cậu cũng chạy qua giúp tôi lo liệu tang sự, lúc đó, tôi suy sụp tuyệt vọng, đắn đo chẳng biết mình có đủ can đảm để sống tiếp không.
Trên bức ảnh khắc trên bia, ánh mắt mẹ nhìn tôi vẫn thật dịu dàng. Mẹ tôi thuộc típ phụ nữ truyền thống, từ hồi tôi học tiểu học, mẹ đã dặn khéo tôi rằng con gái cần biết tự trọng, đừng giao du với bọn con trai một cách tùy tiện. Tôi hiểu lời mẹ dạy, không biết mẹ sẽ buồn lòng ra sao nếu biết những chuyện tôi từng trải qua.
Bố tôi là người ngang ngạnh, bướng bỉnh, khiến mẹ chịu nhiều cực khổ. Tôi vẫn nhớ khi còn bé, đợt chia nhà phúc lợi cuối cùng của cơ quan bố, nhà tôi đủ điều kiện nhưng vì mối hiềm khích giữa bố và lãnh đạo cơ quan nên họ kiên quyết không dành chỉ tiêu cho nhà tôi. Tối đó, bố ra ban công hút thuốc, còn mẹ vừa làm cơm trong bếp vừa khóc thầm.
Ngày ấy, tôi đã hạ quyết tâm phải học thật giỏi, phải đỗ vào đại học hàng đầu, để bố mẹ vui lòng, để bố không phải khó xử.
Bố nói bố sẽ mang lại cuộc sống sung túc cho cả nhà, rồi bố tôi nghỉ việc ở cơ quan, đi làm cho một xí nghiệp tư nhân.
Kể từ đó, đời sống gia đình tôi ngày càng khấm khá. Cả gia đình chuyển sang một căn hộ rộng hơn khi tôi vẫn đang học tiểu học, thậm chí còn mua được xe riêng.
Lúc đó, tôi luôn là học trò cưng của thầy cô giáo, là niềm ngưỡng mộ của bạn bè. Với thành tích tốt và gia cảnh bậc trung, dường như tôi có mọi thứ trong tay.
Tôi không hề hay biết những đồng tiền ấy từ đâu mà có, tôi cứ đinh ninh bố tôi kiếm được tiền bằng chính sức lực của mình. Mẹ kể bố đ