Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341624
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1624 lượt.
ng biết thứ thuốc đang nhỏ giọt trong ống dẫn dịch kia là thuốc gì, tôi uể oải xoay đầu trên gối, thấy bên giường có một người đang ngồi.
Căn phòng tối mờ mờ, chỉ bật ngọn đèn nơi đầu giường, suýt nữa thì tôi nhảy dựng lên.
Mạc Thiệu Khiêm!
Mạc Thiệu Khiêm, hắn vẫn còn ở đây.
Chắc chắn đã muốn giết tôi nhiều lần rồi.
Cả cơ thể hắn chìm trong bóng tối, không cho phép tôi nhìn rõ biểu hiện trên khuôn mặt ấy, mà tôi như một con chuột gặp mèo, răng lợi va vào nhau lập cập.
Hắn ngồi im bất động, còn tôi thấy mình bải hoải và nặng trĩu, tôi đã chịu đựng quá đủ rồi. Những đè nén bấy lâu lâu nay tưởng đã hết, từ nay về sau không phải chịu đựng thêm nữa. Nhưng mọi thứ luôn ập đến bất ngờ, tôi nghĩ quả thực đã đủ lắm rồi.
- Giờ anh muốn thế nào thì tùy, thú thực, từ lâu tôi cũng chẳng thiết sống nữa rồi. Muốn giết, muốn xử gì thì cứ việc, tôi nhớ mẹ, mẹ con đoàn tụ sớm ngày nào phúc ngày ấy.
Hắn vẫn ẩn mình trong bóng tối, không buồn cựa quậy, cũng chẳng cất lời.
- Tôi chưa từng nghĩ rằng tôi thật sự nợ anh… Tôi luôn cho rằng, anh thật ngang ngạnh, cố chấp, tôi không đẹp, không thông minh, cũng chẳng khả ái gì cho cam, vì sao anh không chịu buông tha tôi? Tôi không hề biết nguyên nhân bố anh bị xuất huyết não là tại bố tôi. Ông luôn dạy tôi rằng làm người cần giữ phẩm hạnh. Chỉ vì làm mất lòng cấp trên mà ông giậm chân mãi một chỗ, sau này mới xin vào làm ở xí nghiệp tư nhân. Trong lòng tôi, ông luôn là người cha tuyệt vời, tôi không thể ngờ thế giới của người lớn lại giả dối đến vậy, thật kinh khủng… Tôi thay mặt bố mình xin lỗi anh, bố mẹ tôi đã qua đời trong vụ tai nạn giao thông năm năm về trước… Nếu có báo ứng, chắc chừng đó đã đủ rồi. Trước kia tôi hận anh, hận thấu xương. Tôi luôn cho rằng chính anh là người hủy hoại cuộc đời tôi nhưng giờ mới biết, thì ra “Đời cha ăn mặn, đời con khát nước”, thôi cứ coi như số tôi đáng phải vậy. Anh không đánh cũng chẳng chửi bới, thực ra anh cũng quá tử tế với tôi rồi. Nêu đổi lại là tôi, ắt hẳn cả ngày lẫn đêm tôi chỉ nung nấu ý định giết chết kẻ hại cha mình. Anh đối xử với tôi như thế này, cũng phải thôi.
Mối quan hệ giữa tôi và người đàn ông này cuối cùng cũng kết thúc, cứ coi như tất cả chỉ là một cơn ác mộng rồi sẽ đến lúc phải tỉnh.
- Muốn khiến một kẻ trở nên đau khổ, không nhất thiết phải giết hắn, bởi lẽ cái chết thường là cách giải thoát nhanh chóng, thay vì giết hắn hãy đày đọa hắn trong tuyệt vọng, chỉ thế mới khiến hắn sống dở chết dở.
Mạc Thiệu Khiêm từ tốn cất lời, dường như đã lấy lại sự bình tĩnh thường ngày, vậy mà tôi thảng thốt, chỉ kịp nghe đúng câu cuối cùng.
Trong bóng đêm, giọng hắn đanh lại:
- Em cứ yên tâm.
Tôi không cắt nghĩa được câu nói cuối cùng ấy là uy hiếp hay chấp thuận? Nói xong, hắn liền quay gót, bỏ ra phía cửa. Ánh sáng ngoài hành lang ùa vào qua khe cửa hé mở, ánh đèn tuýp trùm lên bóng hắn cao to thẳng tắp, dường như lúc ấy, hắn sững lại một giây rồi bỏ ra ngoài đóng cửa phòng lại, chẳng buồn ngoái nhìn tôi lấy một cái.
Tôi mò mẫm lấy điện thoại, gọi cho Duyệt Oánh, cô ấy đang quýnh quáng định báo công an. Tôi bảo mình đang nằm trong bệnh viện, thế là cô ấy phóng đến ngay, còn chửi mắng oang oang khi chứng kiến những vết bầm tím trên cổ tôi.
Tôi nói:
- Thôi đừng chửi nữa, giả sử tớ chết bởi tay hắn cũng đáng thôi.
Duyệt Oánh trợn tròn mắt nhìn tôi, tôi bèn cười gượng rồi nghĩ bụng chuyện này cũng giống mấy tình tiết trong tiểu thuyết thật, Duyệt Oánh đọc tiểu thuyết nhiều như vậy, thể nào cũng tuôn một tràng cho mà xem. Thì ra, Mạc Thiệu Khiêm hận tôi cũng có nguyên do, hắn giày vò tôi là bởi bố tôi tiết lộ cơ mật của công ty cho đối thủ cạnh tranh, bán đứng bố hắn.
Từ lần đầu tiên gặp tôi, biết tôi là con gái của ai, có lẽ hắn đã muốn báo thù rồi.
Hắn hủy hoại đời tôi một cách dễ dàng, tôi nghĩ chắc bây giờ, hắn cũng thấy thỏa mãn lắm rồi.
Tôi nằm viện để bác sĩ theo dõi tình hình thêm một ngày rồi xuất viện, còn trẻ nên tôi phục hồi rất nhanh. Hai tuần sau, tôi về trường đi học, suốt ngày nghe bài ca bất hủ của Duyệt Oánh khuyên tôi nên tĩnh dưỡng hẳn một tháng, nhưng kệ, tôi chỉ sợ bỏ nhiều tiết học sẽ đuổi không kịp bài vở.
Trước mặt tôi, Triệu Cao Hưng lỡ miệng kể Mộ Chấn Phi đã bay về Hồng Kông, hình như nhà anh có chuyện. Ban đầu, tôi chẳng mấy bận tâm nhưng sau đó, tôi tình cờ lên mạng đọc được