Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341626
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1626 lượt.
ược ông chủ khen, mà bản thân bố cũng tốt nghiệp trường đại học chính quy, đã có nhiều năm kinh nghiệm ngoài công trường.
Tôi có ngờ đâu thế giới của người lớn lại giả dối đến vậy, tôi có ngờ đâu mình bị lừa bởi chính người cha đáng kính ấy.
Ông nhúng tay làm những việc sai trái, đi ngược lại đạo đức nghề nghiệp.
Có lẽ ngay cả mẹ cũng bị bố lừa dối, giấu giếm.
Nhưng thế cũng tốt, cả nhà ngậm đắng nuốt cay cho đến ngày hôm nay, coi như đã được giải thoát.
Tôi không nợ ai cả, mẹ đã dạy tôi rằng đừng bao giờ nợ ai thứ gì.
Tôi gượng cười với mẹ, con vẫn ổn, con không sao cả. Con sẽ nỗ lực làm lại từ đầu để sống một cuộc đời đúng nghĩa.
Vào học được ba ngày, Duyệt Oánh đưa tôi tới bệnh viện. Phẫu thuật không đau mà bản thân tôi cũng không cảm thấy đau đớn, thuốc mê vừa ngấm là tôi ngủ luôn, lúc tỉnh dậy thì đã phẩu thuật xong. Tôi nằm trên giường bệnh truyền nước, có Duyệt Oánh luôn ở bên săn sóc.
Tôi cười với Duyệt Oánh rồi thầm nghĩ, may còn có cô ấy ở bên. Duyệt Oánh đeo lên cổ tay tôi một chuỗi hạt bồ đề rồi ấp úng nói:
- Ông bố giàu xối nhà tớ đã cất công lên tận Ngũ Đài Sơn xin hộ tớ chuỗi hạt này, nghe nói linh nghiệm lắm, giờ tặng lại cho cậu, chỉ mong từ nay về sau, cậu sẽ bình an vô sự, đừng làm mất uy tín của mấy vị cao tăng trên Ngũ Đài Sơn.
Tôi chăm chú nhìn cô ấy, nhẹ nhàng nói:
- Cậu dài dòng văn tự y như mẹ tớ vậy.
Cô ấy phì cười.
Sau khi xuất viện, Duyệt Oánh đưa tôi về khách sạn àm cô ấy đã tìm hộ, chúng tôi ngủ ở đó, hôm sau, cô ấy mới về trường. Buổi sáng, Duyệt Oánh vừa đi chưa được một lúc, bỗng nghe có tiếng chuông cửa, tôi chắc mẩm cô ấy lại bỏ quên đồ. Tôi bật dậy khiến vết thương sâu trong bụng nhói đau. Cũng không đau lắm, nó chỉ giống như đau bụng kinh bình thường. Nhưng lòng rầu rĩ, tôi tự nhủ, có những vết thương cả đời khó mà quên được.
Vừa mở chốt, ngay lập tức cánh cửa bị đẩy mạnh, Mạc Thiệu Khiêm đứng lù lù ngay bậc cửa.
Tôi quên bẵng mọi nỗi sợ hãi, chỉ biết thừ người nhìn hắn trong sững sờ.
Vẻ ngoài của hắn thật đáng sợ, đôi mắt đục ngầu, vằn máu đỏ như thể đã thức trắng cả đêm, một dáng vẻ tôi chưa thấy bao giờ. Ánh mắt hắn nhìn tôi như nhìn một con quái vật khiến lòng tôi hốt hoảng, hắn từng tuyên bố đừng để hắn thấy mặt tôi nữa, vậy sao hắn còn mò đến đây?
Tôi nhúc nhích, định giật lùi về phía sau, hắn liền chộp lấy cổ tay tôi, siết mạnh, xương cốt tưởng như sắp đứt lìa, đau đến ứa nước mắt. Hàm dưới hắn căng lên trông thật đáng sợ, toàn thân hắn tỏa ra sát khí đằng đằng, câu chữ rin rít lách ra từ kẽ răng:
- Cô, tại sao…
Chưa bao giờ tôi chứng kiến dáng vẻ đáng sợ này của hắn, ngay cả lần tôi đề cập đến vấn đề chia tay sau khi trở về từ thành phố T, hắn cũng không sửng cồ như lúc này. Tôi biết hắn đang ám chỉ điều gì, nhưng giờ đây, tôi chỉ cảm nhận được sự bức bối và luống cuống, tôi không ngờ hắn biết tin nhanh thế, càng không ngờ hắn biết cả nơi này nhưng bất ngờ hơn cả là thái độ dữ dằn của hắn. Tôi bắt đầu lấp liếm theo phản xạ:
- Chẳng sao cả… Đứa trẻ có phải của anh đâu!
Không ngờ lời tôi nói lại làm hắn tức điên lên, tôi nhìn rõ mồm một đôi đồng tử ấy co rút lại. Bàn tay hắn siết chặt, năm khớp ngón tay trắng bệch khiến tôi lập tức có cảm giác khó thở. Hình như hắn muốn bóp chết tôi bằng được.
- Tại sao… Tại sao?
Tại sao? Tôi cũng chẳng biết tại sao nữa! Tại sao giữa chúng tôi lại có thứ duyên nợ éo le này. Rõ ràng hắn yêu vợ mình say đắm, sao còn làm tổn thương chị ta bằng cách này? Tại sao hắn không biết nâng niu trân trọng thứ tình cảm chân thành đang có? Tại sao hắn không giết quách tôi đi…?
Hắn sắp giết tôi thật rồi, tôi gồng mình gỡ tay hắn ra nhưng cánh tay ấy như một gọng kìm chí mạng đúc từ sắt. Mọi thứ trong mắt tôi cứ nhạt nhòa dần, thậm chí gương mặt kia cũng trở nên nhập nhòe. Thật không ngờ, cứ tưởng tất cả ác mộng đã chấm dứt và giờ đây mình sắp được làm lại cuộc đời nhưng hóa ra bản thân vẫn chưa được giải thoát. Có lẽ ngạt thở sinh ra ảo giác nên tôi nhìn khuôn mặt hắn méo mó, vẹo vọ, trong mắt tưởng chừng phủ một tầng sương.
Lần này tôi chết chắc rồi, trong phổi chẳng còn tẹo không khí nào, mọi vật dần chìm vào tối tăm… Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm!
Bóng đêm như người mẹ dang rộng vòng tay ấm áp, đầy dịu dàng và bao dung đón tôi vào lòng.
Lúc tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm trong bệnh viện, chẳ