Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341628

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1628 lượt.

ật giống như một kẻ hoàn toàn xa lạ, loại sống ở đời không có đối thủ như hắn, loại máu lạnh vô tình như hắn mà lại đau khổ, khóc lóc, nghiện thuốc giảm đau ư? Con người ấy hoàn toàn không phải Mạc Thiệu Khiêm mà tôi từng quen biết, câu chuyện cô ấy kể cũng khác xa với những gì Mộ Vịnh Phi từng tâm sự, nói cách khác thì mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu không được hòa thuận. Sực nhớ lần Mạc Thiệu Khiêm đưa mình thuốc giảm đau, tôi thấy rùng mình.
Đối với tôi, Mạc Thiệu Khiêm chỉ là cơn ác mộng.
Tôi hoàn toàn không muốn nghe đến cái tên ấy như một phản xạ vô điều kiện.
Phục vụ bắt đầu đưa món ăn lên, giáo sư Tưởng kể thêm vài chuyện nữa, chủ yếu về Mạc Thiêu Nghiêm nhưng tôi chẳng để vào đầu được câu nào, tôi chỉ mong tránh xa được con người ấy như tránh xa một mối nguy hiểm đầy tai vạ. Ngoài nhục nhã và đau đớn ra, hắn chẳng mang lại cho tôi thứ gì.
Sau cùng, cô Tưởng nhẹ nhàng buông tiếng thở dài, hỏi:
- Cháu không định tha thứ cho nó sao?
Tha thứ cho hắn ư?
Không, cả quãng đời còn lại, tôi chỉ mong sao giữa mình và hắn đừng có bất kỳ cuộc gặp gỡ nào nữa. Tôi chỉ mong hắn tha cho mình, tha cho những việc bố tôi từng làm rồi mãi mãi gạt tôi ra khỏi trí nhớ.
Giáo sư Tưởng nhìn tôi bằng vẻ mặt rầu rĩ, cô ấy thở dài rồi nói:
- Thôi vậy, cháu cứ quên những gì cô nói ngày hôm nay đi.
Rời khỏi Lầu Minh Nguyệt, tôi đi bộ qua lối nhỏ ven hồ về ký túc. Bên bờ hồ Minh Nguyệt có không ít học sinh đang ngồi đọc sách, cũng có nhóm đang tán gẫu hoặc nằm sưởi nắng. Tháng Hai xuân sớm, nhành dương liễu mới chỉ nhú ra những sợi xanh non mà hoa mai trên đồi vẫn chưa hé nở.
Đi được nửa vòng bờ hồ, thấy chân mình rệu rạo, tôi tìm một ghế đá, ngồi quay mặt về phía mặt trời.
Nắng đầu xuân choàng lên thân mình một cảm giác ấm áp, năm tháng thoi đưa, mùa xuân đã gõ cửa rồi đó. Nữa tháng nữa thôi, hoa mai trên đồi sẽ đua nở, đến lúc ấy hương thơm ngất ngây lan tỏa ngàn dặm, tiếng người nô nức gần xa, người ta rủ nhau đến đây thưởng hoa, chụp ảnh đôi.
Đương nhiên bây giờ chỉ có lưa thưa khách vãng lai, làm gì có ai đến tìm hoa sớm vậy chứ?
Nắng lan tỏa ấm áp khiến tôi lười biếng không buồn nhúc nhích, chỉ muốn ngủ một giấc, tỉnh dậy sẽ quên hết những chuyện đã xảy ra trong ba năm qua, kể cả là Tiêu Sơn hay Mạc Thiệu Khiêm.
Tôi muốn quên hết mọi thứ.
Cuối tuần, tôi không về nhà cậu, suốt hai năm qua tôi luôn cố gắng hạn chế qua lại nhà cậu. Ban đầu thì bởi Mạc Thiệu Khiêm nên tôi sợ cậu đoán ra ngọn ngành, về sau em họ đi du học, mợ cũng xin nghỉ để sang đó chăm sóc em, thế nên tôi càng không tiện ghé qua nhà cậu.
Hai ngày nghỉ cuối tuần, ký túc xá vắng lặng, Duyệt Oánh cũng ra ngoài với Triệu Cao Hưng. Ngồi một mình buồn chán, tôi đành lôi từ mới ra học, ngoại trừ học hành ra, tôi chẳng biết làm gì khác. Năm ngoái tôi thi IELTS, điểm cũng tàm tạm nhưng kết quả chỉ có hiệu lực trong vòng hai năm, tôi nghĩ năm sau sẽ thi lại vì năm ngoái tôi cũng chỉ muốn thử cho biết mà thôi. Sau khi tốt nghiệp, đa số sinh viên học ngành này sẽ chọn con đường xuất ngoại, tha hương biệt xứ hiện đang là ao ước lớn lao của đời tôi, thà đến một nơi xa lạ, không ai quen biết để làm lại cuộc đời.
Tôi chỉnh điện thoại sang chế độ rung, mải đeo mp3 nên không để ý điện thoại đang rung bần bật trên bàn, một lúc sau mới nhận ra. Thấy số máy gọi đến là một thuê bao cố định quen thuộc, tôi liền tắt nguồn di động.
Chẳng bao lâu sau, đến lượt điện thoại phòng đổ chuông. Phòng tôi ai nấy đều có di động nên chẳng mấy khi đụng đến máy bàn, vậy mà giờ đây, nó lại đây, nó lại reo ầm ĩ như thể cháy nhà, tôi liếc số máy gọi đến rối cũng ngắt luôn dây điện thoại.
Năm rưỡi, tôi xuống lầu đi lấy nước, tiện thể mua cơm. Sân trường vào dịp cuối tuần vắng tanh, lấy nước không cần phải xếp hàng. Tôi khệ nệ một tay xách nước, một tay cầm cặp lồng về ký túc xá, xa xa thấy có bóng người đứng đợi dưới lầu.
Tôi định quay lưng bỏ đi nhưng người đó nhanh mắt thấy tôi, liền gọi với:
- Đồng tiểu thư!
Tôi dửng dưng nói:
- Xin lỗi, tôi không biết ông.
Quản gia của Mạc Thiệu Khiêm nói:
- Đáng Yêu chết rồi ạ!
Đáng Yêu chết rồi à?
Chết rồi thì đã sao? Tôi cũng đâu ưa gì con chó đó.
- Mạc tiên sinh đang bệnh.
Rồi sao nữa? Khó lắm tôi mới thoát được hắn. Cứ tạm cho là tôi nợ hắn nhưng cũng thanh toán sòng phẳng từ lâu rồi mà.
- Cậu ấy không chịu đi bệnh viện, phiền Đồng tiểu thư ghé thăm cậu ấy một chuyến, được không ạ?
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt mình, áo quần phẳng phiu, dáng đứng thẳng tắp, như thể bấy lâu nay vẫn vậy. Tôi theo Mạc Thiệu Khiêm đã ba năm nhưng thậm chí người đàn ông này tên là gì tôi cũng chẳng biết, có điều lúc nào ông ta cũng xuất hiện đúng lúc rồi sắp xếp mọi việc trong nhà quy củ đâu ra đấy. Mấy kẻ làm công ăn lương cho Mạc Thiệu Khiêm đều có một kiểu này, ai cũng có tác phong hao hao hắn.
Cuối cùng tôi buộc phải lên tiếng:
- Chẳng phải ông từng học các lớp huấn luyện quản gia kiểu Anh rồi đó sao? Anh ta ốm thì các người đưa anh ta đi bệnh viện


Lamborghini Huracán LP 610-4 t