Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341596
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1596 lượt.
hín thôi, mà tôi cũng không hay so sánh lắm. Nhìn Mạc Thiệu Khiêm chọn tôm cá mới lành nghề làm sao, kiểu trả giá của hắn cũng thật dã man, làm tôi có cảm tưởng hắn đã vận dụng toàn bộ kỹ năng đàm phán thương mại vào việc đi chợ. Sau cùng, tài mặc cả của hắn khiến ông chủ cứ luôn miệng gọi hắn là “đại ca”.
Tôi thích chợ vì chợ rẻ hơn siêu thị rất nhiều và hàng hóa chủ yếu do ngư dân sống gần đó mang tới nên cũng tươi ngon hơn hẳn. Ngặt nỗi chúng tôi ở chỗ khuất nẻo, cách chợ phải đến hàng chục cây số.
Lúc về, đương nhiên Mạc Thiệu Khiêm vẫn là người cầm lái, còn tôi xách đến mấy cái túi ni lông màu đen, đựng toàn tôm cua cá các loại và một mớ rau diếp to đùng, xanh mơn mởn. Thêm một túi nặng trĩu các loại muối, dầu, giấm, tương làm tôi có cảm tưởng mình đang chơi trò gia đình. Nhưng người chơi cùng lại là Mạc Thiệu Khiêm, tôi lại một lần nữa thấy kỳ cục. Không hiểu sao, tâm trạng cũng khấp khởi, hay bởi bầu trơi nơi này xanh thăm thẳm, mây trắng muốt sải mình, nắng rót xuống rạng rỡ mà bầu không khí cũng trong lành đến lạ, hay bởi lúc lao xuống dốc, gió lướt nhẹ qua gò má, gợn lòng tôi vui sướng nhẹ nhõm, mong được sải cánh rộng bay.
Khi Mạc Thiệu Khiêm thả xe tuột dốc lần nữa, tôi túm chặt áo hắn, cười rộ thành tiếng. Lâu rồi tôi mới quẳng hết những gánh nặng trong lòng để được cười thanh thản nhường này, giữa đất trời mênh mông, bên biển nước bát ngát, dưới ánh nắng rực rỡ, dường như mọi nỗi băn khoăn đều đã bốc hơi.
Vừa về đến nhà, cả người không những nhễ nhại mồ hôi mà còn rám nắng đen nhẻm, tôi quên không xoa kem chống nắng mà đã theo Mạc Thiệu Khiêm đi chợ. Tắm rửa xong đi ra đã thấy Mạc Thiệu Khiêm đang tất bật trong nhà bếp. Thấy cảnh đó, tôi cũng không ngạc nhiên, Mạc Thiệu Khiêm quả là con người toàn năng, biết đạp xe, biết huýt sáo, biết mặc cả thì đường nhiên nấu cơm cũng biết.
Cứ ngồi không ăn sẵn cũng ngại, tôi bèn khệ nệ khiêng một chiếc bàn mây ra vườn rồi vác thêm hai chiếc ghế, dùng bữa tối ngoài trời cảm giác thoáng đãng hơn so với ngồi trong phòng điều hòa. Quả nhiên, chỉ một lát sau, Mạc Thiệu Khiếm ngó nghiêng qua cửa sổ, thấy tôi đang hì hục bên ngoài, dẫu bận trăm công nghìn việc trong nhà bếp mà hắn vẫn hạ chỉ thị:
- Lấy hương muỗi ra đốt đã.
Xưa nay tôi chỉ nghe bữa tối dưới ánh nến chứ chưa nghe bữa tối bên hương muỗi bao giờ. Nhưng thực tế đã chứng minh Mạc Thiệu Khiêm thật sáng suốt, bởi lẽ ngoài vườn đúng là cứ địa của muỗi, dù đã đốt hương muỗi nhưng tôi vẫn bị chúng đốt.
Tay nghề nấu nướng của Mạc Thiệu Khiêm cũng khá, đương nhiên so với đầu bếp chuyên nghiệp còn thua xa nhưng so với tôi thì cao tay hơn hẳn. Bữa cơm này khiến tôi có cảm giác vừa mừng vừa lo, thế mà hắn vẫn ăn ngon lành, chúng tôi ăn hết hẳn một con cua to, một cân tôm, một đĩa cá Napoleon[1'> hấp, thậm chí đĩa rau diếp xào cũng hết sạch. Ăn xong, Mạc Thiệu Khiêm lại ra lệnh:
- Em lo phần rửa bát!
Tôi lon ton đi rửa bát, việc này thì có gì khó, trong bếp có sẵn máy rửa bát, chỉ việc nhét vào là xong. Nhưng bếp lại bị hắn bày bừa, nước lênh láng, rau cỏ vương vãi, buộc tôi phải cầm giẻ, cắm đầu vào dọn dẹp. Đang dở tay thì Mạc Thiệu Khiêm bước vào, ôm chầm lấy tôi từ phía đằng sau. Cơ thể hắn vừa tắm xong, còn thoảng mùi hương nhè nhẹ, vòng tay gần gũi dịu dàng ấy khiên tôi giật nảy mình. Tôi phân vân, không biết nên quay lại chủ động hôn hắn hay cứ để mặc hắn muốn ôm thì ôm.
[1'> Cá Napoleon: còn gọi cá hàng chài đầu to, được phát hiện ở các vùng nước Indonesia và Phillipines, rất được ưa chuộng ở Trung Quốc.
Cửa sổ phòng bếp nhìn thẳng ra biển, vầng thái dương khuất dạng ngoài khơi xa, để lại ráng chiều tim tím cho đêm tối cận kề. Phong cảnh nơi này thật tuyệt, thậm chí đứng trong bếp mà cũng được ngắm cảnh biển lãng mạn nhường này. Tôi trầm mình đứng đó cho đến khi được hắn xoay mặt tôi lại và bờ môi đáp xuống một nụ hôn dịu dàng.
Ba năm qua, số lần chúng tôi hôn nhau nhiều vô kể, nhưng chưa bao giờ hắn dịu dàng đến thế, cánh tay choàng qua eo, kéo tôi nép vào lòng, bờ môi mải miết, quấn quýt như làn nước, thừa sức nhấn chìm một con người. Tôi sực nhận ra nguyên nhân khiến cả ngày hôm nay tôi thấy phấn chấn là vì Tiêu Sơn. Tôi và Tiêu Sơn từng có những ngày tháng tương tự, nhưng ở tận thành phố T xa xôi. Niềm hạnh phúc của chúng tôi ngày đó, tình cảnh của chúng tôi ngày đó, dường như đang hiện về trong tâm tưởng.
Tôi thấy nghẹt thở. Đôi mắt Mạc Thiệu Khiên đen lay láy, thậm chí khi nhìn thấy hình ảnh của chính mình phản chiếu qua đôi mắt đen láy ấy, lòng tôi lại trỗi dậy một nỗi hoang mang, lạ lẫm khó định nghĩa thành lời, khác hẳn nỗi sợ hãi thường ngày, như thể có tai ương nào đó sắp cận kề quanh đây. Tôi không biết nó giống với thứ gì, chỉ cảm thấy nó cũng đáng sợ như thể đó là một hố đen có thể nuốt gọn mọi thứ, cảm giác ấy khiến tôi chớm hoảng hốt rồi rụt người lại. Tôi nhắm chặt mắt, cố kiềm chế cơn run rẩy, nhưng xưa nay hắn vốn là con người vô cùng mẫn cảm, hắn dừng lại ngay lập tức, hỏi:
- Sao thế?
Tôi gắng nặn ra một nụ cười:
- Đâu có gì.
Vẻ mặt