Tác giả: Cảnh Hành
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341622
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1622 lượt.
bản thân mình, thì làm sao khiến người ta thương tiếc nó kia chứ?”.
Thấy sắc mặt cô đã trở nên trắng bệch, Lý Kiều vội hạ bớt giọng xuống: “Mình chỉ hi vọng cậu có thể giống như những người khác, yêu một cách công bằng, cậu cứ như thế này quả thật tàn nhẫn với bản thân quá”, cũng là tàn nhẫn với mình nữa.
Câu sau cùng, Lý Kiều cất kín trong lòng mình không nói nốt ra.
Lãnh Hoan cúi đầu, một giọt nước tròn xoe rơi xuống chiếc đĩa sứ trắng bong, lấp lánh ánh sáng khi chiếc đèn đường chiếu vào.
Một chiếc cốc thủy tinh xinh xắn được đặt ngay trước mặt cô.
Đưa cho cô một chiếc khăn giấy, Lý Kiều chỉ vào thức uống được đựng trong chiếc cốc: “Có biết ý nghĩa của nó là gì không?”.
Lãnh Hoan gật đầu, cổ họng hơi nghẹn lại.
Tira, kéo lên.
Mi, tôi.
Su, lên trên.
Tiramisu, hãy đưa tôi đi.
Không chỉ có vị thơm ngon muốn được mang đi, mà còn có cả tình yêu và hạnh phúc.
Chỉ có điều, ai sẽ mang cô đi? Đi rồi thì sẽ đến đâu?
Giọng nói du dương và trong sáng nhưng đầy kiên định chợt vang lên: “Chỉ cần cậu nói ra, mình sẽ cam tâm tình nguyện”.
Cô kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sẫm dịu dàng ấm áp.
---³---
Một giờ sáng.
Làn gió thổi qua cánh cửa vừa hé mở làm tấm rèm lụa khẽ khàng lay động.
Ánh trăng mờ ảo chảy tràn trên giường, bao trùm lấy cơ thể đang cuộn tròn trong chăn.
Anh đưa tay gạt mấy lọn tóc mềm rũ, một khuôn mặt trẻ trung, dịu dàng và xinh đẹp hiền dịu hiện ra trước mắt.
Nhưng dường như cô ngủ không yên giấc, đôi mày hơi chau lại.
Một cảm xúc phức tạp chợt lóe lên trong đôi mắt màu nâu sậm, anh cúi người hôn lên môi cô. Sự đụng chạm mạnh bạo với hơi thở như thiêu đốt khiến cô giật mình tỉnh giấc, khẽ nhướn mi, mơ màng nhìn vào đôi mắt quen thuộc đang sát ngay trước mặt. Nhưng anh thì trái lại, nhìn cô chằm chằm, rồi giữ lấy đầu cô từ sau gáy, đôi môi càng áp chặt hơn.
Hồi lâu sau, anh mới buông ra. Cô thở dốc từng hồi, nhưng đã lại thấy cơ thể cao lớn của anh đè lên mình một lần nữa. Cô vòng tay ôm lấy anh trong niềm xúc cảm không sao nén được, chạm vào làn da đang nóng giãy lên.
Ngạc nhiên trước sự gấp gáp khác thường của anh, cô định lên tiếng hỏi, nhưng anh đột nhiên rướn người, khóa chặt đôi môi đang hé mở của cô. Cơ thể vừa chìm trong giấc ngủ sâu vẫn chưa hoàn toàn thức dậy, cô chau mày, đón nhận những động tác thô bạo của anh một cách khó khăn. Dần dần, ngọn lửa từ cơ thể anh cháy lan trên mình, cô bất lực tới mức muốn rớt nước mắt, không chịu nổi phải xin anh dừng lại…Nhưng anh hoàn toàn không đếm xỉa, cứ vậy từng bước đẩy cô vào nỗi khốn cùng.
Khi phút giây kích động đã qua đi, cô nằm gối đầu trên ngực anh, tay phải vô thức vẽ lên làn da trơn láng ấy những vòng tròn.
Anh với lấy bao thuốc Thất Tinh cô để ở đầu giường, châm một điếu rồi ngậm lệch bên bôi, chau mày hỏi: “Sao vẫn còn dùng cái loại này? Thật khó hút”.
Cô biết anh ghét vị bạc hà trong đó nên chỉ khẽ mỉm cười.
Cô thích loại thuốc này, vì cảm giác lạnh tê của bạc hà trong đó giống hệt như anh.
“Hôm nay anh làm sao thế?”, cuối cùng, cô không kiên nhẫn thêm được nữa, chậm rãi hỏi.
Anh hơi sững lại, sau đó đột nhiên nắm lấy bàn tay đang nghịch ngợm của cô, bỏ ra khỏi người mình.
Cô không hiểu, hơi ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt vừa chợt sẫm lại của anh.
“Sau này khi chưa được anh cho phép, chớ có tùy tiện tới đây”. Giọng nói lạnh lùng rốt cuộc cũng vang lên, bống chốc vô cùng rõ ràng trong màn đêm vắng lặng.
Lòng cô hơi chùng xuống, nhưng vẫn nhìn anh cười: “Vì sao thế?”.
Anh nhìn thẳng vào khuôn mặt cô, ánh mắt khắc nghiệt đến khác thường: “Đừng giả bộ với anh, đừng nói với anh là em chưa đọc báo hôm nay đấy”.
Cô cười tự giễu mình, cúi đầu nói: “Đùa chút thôi, làm sao mà anh phải cáu lên như vậy. Em biết mà, em sẽ không cản trở hôn nhân đại sự của anh đâu”.
Rồi như đột nhiên cảm thấy không còn chút hứng thủ nào, đột nhiên cảm thấy không khí trong phòng bị nén lại tới mức không thở nổi, đột nhiên cảm thấy tức ngực vô cùng, cô ngồi dậy, rời khỏi cơ thể ấm nóng của anh, bất giác hơi run lên vì lạnh. Anh vẫn chỉ nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, không có thêm bất cứ hành động nào.
“Em phải đi rồi, ngày mai còn phải báo cáo tiến độ khóa luận với giáo sư hướng dẫn”, cô bắt đầu mặc quần áo.
Cho tới khi bàn tay cô đã đặt trên nắm đấm cửa phòng, anh vẫn không hề nói một lời giữ lại. Cô cắn chặt môi, kéo cánh cửa rồi đi ra.
Sớm tinh mơ ở thành phố M, bóng đêm dường như đã loãng đi nhiều, nhìn về xa xa thấy màu hồng nhạt bắt đầu len vào giữa trảng đen. Ở cái xứ Scotland cao hơn hẳn so với mặt biển này, tầng mây trông có vẻ trĩu xuống lạ thường.
Gió thổi lành lạnh khiến cô phải quàng tay ôm lấy hai vai, chậm rãi bước đi. Trên phố chỉ còn lác đác vài người với điệu bộ cuồng nhiệt vừa bước ra từ quán rượu, chốc chốc lại nghe thấy những tiếng cười rồ dại hay tiếng chửi thề giận dữ, thậm chí cả tiếng hát vút lên cao.
Một chiếc taxi màu đen trong như con bọ cánh cứng đỗ xịch bên cô, tiếng còi mời mọc vang lên.
Cô ngây người qua