Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2508 lượt.

u dâu hụt là Hạng Mĩ Cảnh. Vì vậy khi cô mang thiệp mời tới, thì được giao ngay một nhiệm vụ khác là làm tham mưu giúp bà phối quần áo và trang sức.
Hiện tại cô không có việc gì gấp cần làm, nên cũng nhẫn nại đưa ra đủ mọi ý kiến để Mông Giang Vũ tham khảo.
Mông Giang Vũ càng thử càng hào hứng, ngay cả những món trang sức quý trong két an toàn cũng lấy ra đeo hết lên người.
Cô nhìn mà hoa mắt chóng mặt, cuối cùng suýt nữa thì bị chói mù cả mắt vì viên kim cương to tướng trên ngón tay cái của Mông Giang Vũ. Cô nheo mắt liên tục gật đầu, nói rằng chiếc nhẫn đó rất "bắt mắt".
Mông Giang Vũ lấy ra thêm vài chiếc nữa, cười nói: "Peter tặng đấy".
Cô biết Peter là chồng hiện tại của Mông Giang Vũ, nên tiện thể bày tỏ lòng ngưỡng mộ rất công khai: "Ông ấy đối cới cô thật tốt".
Mông Giang Vũ cười ha hả, sau đó cố ý giơ tay lên lắc qua lắc lại trước mặt Hạng Mĩ Cảnh, rồi nói: "Quà li hôn. Tôi tự đi chọn".
Cô bất ngờ, nghệt mặt ra nhìn Mông Giang Vũ không biết phải nói gì.
Mông Giang Vũ thấy cô kinh ngạc như thế, vẫn cười nói tiếp: "Cô là người đầu tiên biết đấy nhé, có điều không cần phải giữ bí mật. Tôi còn định tìm cô nhờ tổ chức một bữa tiệc để tuyên bố chuyện này cơ, tạo cơ hội cho những người đàn ông ái mộ tôi có thể bắt đầu thoải mái theo đuổi được rồi".
Trước kia Lâm Khải Sương vẫn nói phong cách sống của Mông Giang Vũ cởi mở phóng khoáng tới đáng sợ. Là một người phụ nữ kì lạ trong gia đình, cô vẫn biết Mông Giang Vũ đã từng kết hôn sáu lần, nhưng qua năm mươi tuổi rồi mà vẫn còn dám sống như thế thì quả là người phụ nữ hiếm thấy. Sau khi li hôn vui mừng tới mức này, quả thật người bị tổn thương trong cuộc hôn nhân ấy chắc chắn không thể là Mông Giang Vũ.
Trong lòng cô khâm phục Mông Giang Vũ, chỉ cảm thấy giá mà mình cũng được thoải mái như thế thì tốt.
Ra khỏi Tử Viên cô gọi taxi về, trên đường gặp ngay một trận mưa lạnh lẽo không to không nhỏ, sắc trời lại âm u, giống như bị một tấm màn màu sẫm che trên đầu, khiến tâm trạng người ta càng không vui vẻ gì. Xe chạy không nhanh, radio không có DJ nói xen vào, phát hết bản nhạc này tới bản nhạc khác, đều là những ca khúc mới, Hạng Mĩ Cảnh chưa nghe bao giờ, lần đầu tiên nghe lại thấy không hợp, lời lẽ nông cạn, không giống như những thứ được viết ra từ tận trái tim.
Cả thế giới này dường như đều rất hời hợt hỗn độn, khiến người ta không kìm được mà khao khát cuộc sống trong lành giữa rừng sâu núi cao.
Về nhà quá sớm sẽ cảm thấy cô đơn, đi hết con đường này là hầm rượu, tới gặp và nói chuyện với Trần Gia Phong một lúc còn tốt hơn là về nhà, Hạng Mĩ Cảnh bèn quyết định đến đó xin môt li rượu ngon.
Kết quả Trần Gia Phong không có ở đấy, cô đành lang thang một mình, lên lầu chuẩn bị gọi đồ ăn, vừa quay người gặp ngay Dung Trí Hằng bước từ thang máy ra.
Cô lập tức cảm giác rằng gặp gỡ thế này thật sự rất tệ, vô thức định quay người lui vào trong bức tường, nhưng vừa hay có người lên lầu, cô lùi không được, đành đứng yên.
Dung Trí Hằng nhìn thấy Hạng Mĩ Cảnh, đầu tiên là thoáng chau mày, sau đó rất nhanh khôi phục lại thần sắc bình thường. Anh bước từ thang máy ra, lần đầu tiên buột miệng thốt ra một câu trước cả khi cô kịp chào hỏi anh: "Thật trùng hợp".
Giọng anh vẫn như mọi ngày, nhẹ và loãng tan rất nhanh trong không khí, rõ ràng là có ý khác đằng sau mấy từ "thật trùng hợp".
Cô thấy bất lực, nhưng lập tức lại nghĩ, gần đây tần suất cô xuất đầu lộ diện trước mặt anh hơi nhiều, muốn giải thích rõ nguyên nhân không dễ dàng như cô nghĩ. Cô khẽ thở dài, quyết định giải thích ngắn gọn, vậy là đứng rất nghiêm túc, nhìn anh cười đáp: "Dung tiên sinh, tôi đi ngang qua đây".
Có lẽ anh không chấp nhận câu giải thích xuất phát từ tận đáy lòng đó của cô, thậm chí còn không buồn bận tâm, mà lập tức nói: "Nếu đã trùng hợp như vậy, thì cùng ăn tối".
Cô chẳng nghĩ ngợi gì nhiều mà khéo léo từ chối luôn: "Không tiện lắm".
Anh không hề nghĩ rằng cô nói câu nói đó để thể hiện rằng bản thân cô thấy không tiện lắm, mà lại lí giải thành nếu cùng ăn sẽ phiền phức cho anh, vì vậy rất hào phóng độ lượng: "Tôi đi một mình, không có gì là không tiện cả".
Mặc dù cô biết khả năng lí giải giửa anh và cô không giống nhau, nên việc giao tiếp giữa hai người cũng khá khó khăn, nhưng cứ tiếp tục thế này chẳng phải thành ông nói gà bà nói vịt sao, càng nói càng xa. Trước đó cô đã khiến anh không vui, nên hiện tại cô không muốn lại khiến anh phải khó chịu, bèn đáp: "Tôi còn có việc phải làm".
Anh truy hỏi: "Còn có việc gì?".
Khoé miệng cô giật giật, đột nhiên có cảm giác nếu cô bịa bừa ra một việc để trả lời anh cho xong, rất có khả năng anh sẽ nói "để mai hãy làm". Dù sao anh cũng tự cho rằng cô cố ý đến đây là vì anh, không biết sau khi quay về có coi lái xe là gián điệp để thẩm vấn không nữa. Sự hiểu lầm đó không phải quá lớn, nhưng nếu tiếp tục để anh hiểu lầm, thì đối với cô lại là một nỗi lo lắng thật sự. Suy đi tính lại, cô quyết định mềm mỏng, cụp mắt cúi đầu đáp: "Cũng không có việc gì đặc biệt quan trọng, để ngày mai l


Old school Swatch Watches