Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full
Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2514 lượt.
àm cũng được".
Anh rất hài lòng với câu trả lời ấy, nho nhã mời cô vào nhà hàng.
Dung Trí Hằng đúng là không hẹn với ai, chiếc bàn gần cửa sổ dành cho hai người đó chỉ bày một bộ đồ ăn, bộ thứ hai phải đợi Hạng Mĩ Cảnh ngồi xuống mới được bày ra.
Hạng Mĩ Cảnh vẫn luôn nghĩ Dung Trí Hằng rất bận, sau khi giải quyết hết công việc anh sẽ lập tức quay về Dung Liên sơn trang để nghỉ ngơi, nơi đó không gian rộng lớn, sắc núi mặt hồ chẳng kém cạnh gì với cảnh sông nước lấp lánh đèn nơi đây. Nhưng hiện tại anh không những không bận, mà còn rất nhàn nhã một mình chạy tới đây, thực sự cô không hiểu nổi.
Dung Trí Hằng cầm menu che mất khuôn mặt từ lông mày đổ xuống, nhưng trên trán anh cứ như mọc hai con mắt mà người thường không nhìn thấy vậy, không đợi Hạng Mĩ Cảnh nhìn anh thêm giây nào nữa, mà hỏi: "Cô cảm thấy tôi một mình đến đây ăn cơm rất lạ phải không?".
Cô vội vàng lắc đầu.
Anh lại chẳng buồn ngước mắt.
Cô thấy vô cùng áp lực, rất nhanh, nói: "Một mình có gì là lạ, tôi cũng một mình mà".
Lần này anh ngẩng đầu lên, nhìn cô chăm chú, ánh mắt không gợn sóng: "Một mình mới dễ gặp".
Cô cho rằng anh đang trêu chọc mình, đột nhiên cảm thấy tức giận, nên cũng chẳng buồn suy nghĩ đến lời nói của mình có ôn hoà hay không, cô thẳng thắn: "Dung tiên sinh, tôi cho rằng anh đang hiểu lầm tôi".
Anh nghe cô nói thế, lại thấy vẻ mặt cô đột nhiên trở nên nghiêm túc, thì đặt menu xuống, bộ dạng như chờ nghe cô giải thích.
Trước mặt anh cô luôn nghe lời, ôn thuận, thậm chí còn có ý cầu toàn, nhưng lần này thì khác, cô ngồi thẳng, giọng nghiêm túc: "Trước kia anh nói không chấp nhận kế "thả để bắt", nếu tôi không hiểu sai, thì nhất định anh đang cho rằng tôi cũng giống như những người phụ nữ khác, tìm đủ mọi cách để trở thành người bạn gái thân mật của anh. Thực tế, mặc dù anh là người đúng là người đàn ông trong mơ của rất nhiều phụ nữ nhưng tôi ngàn vạn lần không có ý cạnh tranh với họ. Anh sống trong lầu vàng gác ngọc, còn tôi chỉ là một hòn đá ngoài đường, giả sử anh là thiên nga, nhưng tôi cũng không muốn làm con cóc ghẻ. Nếu hai lần trùng hợp quá mức thật sự khiến anh hiểu lầm, thì nhân đây tôi cũng muốn nói cho rõ, đúng là trùng hợp, tuyệt đối không phải tôi ủ mưu tính kế. Người như tôi, nếu muốn dùng mưu kế, thì sẽ đi thẳng vào trọng điểm, và chắc chắn sẽ không để anh coi thường".
Những lời này mặc dù đúng là những gì cô đang nghĩ, nhưng đối mặt với Dung Trí Hằng, cô vẫn ít nhiều thấy căng thẳng, vừa phải nói nhanh lại vừa phải để ý tới phản ứng của anh, chỉ cần anh đột nhiên sa sầm sắc mặt, cô sẽ lập tức tháo chạy.
Cô chưa từng thấy mình mồm mép lanh lợi như vậy bao giờ, biểu cảm lúc này của cô vô cùng sinh động, không chút giả tạo, nghe kĩ mới nhận thấy thì ra suy nghĩ của cô và của anh hoàn toàn không giống nhau.
Cô nói xong những điều cần nói thì ngồi im, hai mắt nhìn anh chăm chăm, có cảm giác như anh hơi sững người. Cô đang suy nghĩ xem mình nên rời khỏi đây thế nào cho vui vẻ, tránh làm anh vướng mắt.
Anh giống như đột nhiên bừng tỉnh, nhìn cô chằm chằm hồi lâu, rồi lại ngước mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Trời mưa không to lắm, cho dù bị gió thổi cũng khó mà hắt được vào đây, thế giới bên ngoài thật lạnh lẽo, tiếng còi hú của con tàu cô đơn ngoài kia theo gió vọng bên tai.
Rõ ràng anh cảm thấy đầu mình trống rỗng, nhưng sau đó lại nghe chính tiếng mình nói: "Có phải cô cho rằng tôi rất không hiểu người khác?".
Cô bối rối trước câu hỏi không đầu không đuôi của anh, trả lời thế nào cũng khó.
Trạng thái tinh thần của anh hồi phục rất nhanh, hoàn toàn không có dấu vết của sự lặng lẽ, kinh ngạc nữa, anh ngước mắt lên, như cười như không hỏi: "Tôi là thịt thiên nga sao?".
Cô cụp mắt, lắp bắp một hồi, đành đáp: "Vừa rồi tôi chỉ ví dụ, là ví dụ mà thôi. Tôi muốn biểu đạt trọng điểm rằng tôi không phải con cóc, mong Dung tiên sinh đừng hiểu lầm tôi nữa".
Anh gật đầu một cái, rồi cầm menu lên, hỏi khẽ: "Giờ gọi món được chưa?".
Cô vốn tưởng bữa cơm hôm nay sẽ rất tệ, không ngờ anh lại hoàn toàn chẳng bị ảnh hưởng chút nào, nếu giờ cô đòi về, thì chính cô mới là người không rộng lượng, vì vậy đành vờ như vừa rồi mình chưa nói gì, ngoan ngoãn vùi mặt vào menu.
Cảm giác bức bối mà Dung Trí Hằng gây ra cho cô tới giờ vẫn còn, nhưng dù là giọng điệu anh nói hay nội dung anh đề cập đến đều vô cùng gần gũi thân thiêt. Giống như khi anh hỏi về việc chuẩn bị cho bữa tiệc đêm Noel đến đâu rồi, thì hoàn toàn thay đổi phong cách, trước kia anh không thích mời các ngôi sao ca nhạc, lần này còn ra chỉ thị rõ ràng phải mời các ca sĩ nổi tiếng tới góp vui, sau đó còn tiện thể nhắc tới bài hát cô hát trong bữa tiệc từ thiện lần trước rất hay.
Trọng giọng nói của anh thể hiện sự khen ngợi không hề che giấu song cũng không tới mức thái quá, cô nhanh mắt thính tai, rất dễ dàng nghe ra sự bất bình thường ấy, nên mỗi câu cô nói đều phải suy nghĩ rất kĩ, chỉ sợ lại khiến anh có hành động đột ngột như khi ở Tam Á, giơ tay hạ chân gì gì đó.
Bữa tối diễn ra trong không khí kh