Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2511 lượt.
khứa lần lượt kéo tới.
Dung Ngọc Lan đích thân ra ngoài đón khách.
Lâm Khải Sương tới một mình.
Dung Ngọc Lan cười hỏi anh sao không đưa bạn đi cùng. Anh thoải mái chỉ vào Hạng Mĩ Cảnh: "Nếu gặp phài tình huống cần khiêu vũ, tôi sẽ cầu cứu Theresa".
Dung Ngọc Lan cười, đợi Lâm Khải Sương vào trong rồi, chị ta hạ giọng hỏi Hạng Mĩ Cảnh: "Gần đây chẳng phải anh ta đang yêu đương với một tiến sĩ sao?".
Hạng Mĩ Cảnh chưa từng nghiêm túc hỏi Lâm Khải Sương về chuyện này, nhưng vì muốn tốt cho Lâm Khải Sương, nên nói: "Hình như thế".
Dung Ngọc Lan nhìn cô một cái, hỏi với giọng khó hiểu: "Trước kia anh ta đối xử với em như vậy, giờ sao em lại rộng lượng với anh ta?".
Hạng Mĩ Cảnh trầm ngâm hồi lâu, cười đáp: "Không thể làm tình nhân, lùi một bước làm bạn cũng tốt".
Dung Ngọc Lan: "Em cứ thế dễ bị người khác bắt nạt".
Hạng Mĩ Cảnh cố ý nhấc cánh tay gầy gò lên nói: "Thực ra là do chị chưa thấy em bắt nạt người khác thôi".
Dung Ngọc Lan phì cười: "Để hôm nào thể hiện cho chị xem".
Hạng Mĩ Cảnh cũng cười gật đầu vâng dạ, ngước mắt nhìn thấy Từ Hi Lê khoác tay Dung Trí Dật đi vào. Hạng Mĩ Cảnh định tới gặp để cảm ơn Từ Hi Lê nhưng khi nhìn kĩ lại phát hiện Phương Tuân Kiệm đi ngay sau hai người họ.
Dung gia tổ chứa một bữa tiệc như thế này, về tình về lí đều không thể bỏ sót Phương Tuân Kiệm, tập đoàn Trung Lợi có ba thiệp mời, đều do Dung Ngọc lan đích thân đưa. Nghĩ cũng chẳng tốn công tốn sức gì, Phương Tuân Kiệm giờ có thể được coi là con rễ cháu rễ em rễ của Dung gia rồi, dù bận tới đâu cũng sẽ dành thời gian để tới dự.
Hạng Mĩ Cảnh ngẩn ngơ, người lên tiếng chào hỏi trước lại là Từ Hi Lê.
Từ Hi Lê hoàn toàn không che giấu thiện cảm của mình dành cho Hạng Mĩ Cảnh, ngay lập tức khen ngợi cô trước mặt mọi người: "Theresa, tôi cảm thấy màu sắc này rất hợp với cô, mặc lên quả nhiên đẹp, lại vừa nữa".
Hạng Mĩ Cảnh nhìn thẳng Từ Hi Lê đáp: "Cảm ơn cô đã tặng cho tôi bộ y phục đẹp thế này".
Dung Trí Dật không chịu an phận, lập tức nói tiếp: "Thì ra hai người trao trao nhận nhận sau lưng chúng tôi".
Dung Ngọc Lan cũng cười: "Vậy mà ngay cả chị cũng không được biết".
Từ Hi Lê bĩu môi trừng mắt lườm Dung Trí Dật một cái, rồi lẳng lặng nhìn Phương Tuân Kiệm.
Dung Ngọc Lan nhanh chóng quyết định, đầu tiên dặn Hạng Mĩ Cảnh: "Em đưa Ray lên lầu đính áo đi", sau đó giục Dung Trí Dật và Từ Hi Lê: "Khách khứa đến không ít rồi, hai người mau vào chào hỏi, đợi Victor tới, lại trách hai người chỉ biết lo cho bản thân".
Từ Hi Lê không muốn lắm, Dung Trí Dật cười hi hi kéo cô vào trong: "Chỉ lên trên để đính lại áo thôi mà, còn lo amj ta không xuống chắc?".
Hạng Mĩ Cảnh thấy khó xử, nhưng Dung Ngọc Lan nói xong thì vội quay sang chào hỏi những người khách khác, cô đứng mãi trước mặt Phương Tuân Kiệm rõ ràng không ổn lắm, đành hít sâu một hơi, cuối cùng giơ tay mời Phương Tuân Kiệm, nói: "Phương tiên sinh, mời đi bên này".
Đèn trong khách sạn luôn rực rỡ như ánh mặt trời giữa hè, soi rõ từng kẽ hỡ nhất, những chiếc đèn thuỷ tinh đủ mọi hình dạng cùng bức tường thép còn sáng hơn gương khiến mỗi người trong căn phòng đều được soi rất rõ ràng. Tốc độ lên tầng của thang máy khá nhanh, đứng trong chiếc hộp thép bí bách, như bị thứ gì đó kéo vút lên trên.
Hạng Mĩ Cảnh đứng xoay lưng về phía Phương Tuân Kiệm, anh đứng ngay sau lưng cô, vì vậy tránh cho cô phải nhìn thấy ánh mắt phản chiếu trong bức tường thép của thang máy. Tùng váy hơi to, khi ra vào thang máy đều phải hết sức cẩn thận, cô định đưa Phương Tuân Kiệm vào phòng Dung Ngọc Lan, vì vậy khi ra khỏi thang máy cô đưa anh rẽ trái.
Dung Ngọc Lan ở phòng đôi, nhưng vì quá nhiều đồ linh tinh, vừa mở cửa vào nhìn trong phòng hơi hỗn loạn.
Đầu tiên Hạng Mĩ Cảnh treo hết quần áo trên sofa lên móc, sau đó phủi phủi mặt ghế, cảm thấy sạch rồi mới dám mời Phương Tuân Kiệm ngồi, còn mình thì vào trong lấy kim chỉ.
Lúc cô tìm được kim chỉ mang ra, Phương Tuân Kiệm đã cởi áo khoác ngoài.
Anh ngồi trên sofa, quay lưng lại trước tầm nhìn của cô, cô biết tư thế ngồi của anh luôn nghiêm chỉnh, chưa bao giờ lười biếng ngồi dựa vào thành ghế hoặc thành giường, kiểu tóc của anh vẫn luôn như thế, từ xưa tới nay không dài cũng không quá ngắn, và lúc nào cũng sạch sẽ.
Cô cắn cắn môi dưới, không bận tâm tới việc làm mờ son môi, tới tận khi cảm thấy đau, mới chầm chầm bước ra, nhẹ nhàng nói: "không có chỉ kim tuyến, nhưng dùng màu vàng cũng tạm ổn, có điều khả năng may vá của em không khéo léo lăm, chắc sẽ không thể làm lại như ban đầu".
Anh nghiêng người ngẩng đầu lên nhìn cô, cô nhanh chóng giơ tay với lấy áo của anh.
Anh đưa áo cho cô, cuối cùng mới mở miệng nói câu thứ hai trong tối nay: "Đính không đẹp cũng không sao".
Cô đón lấy áo, trêu anh: "Thực ra chỉ cần anh không để ý, thì như thế này cũng rất đẹp".
bên trong anh mặc áo ghi lê và sơ mi màu sẫm, trên túi áo ghi lê có cài một chiếc đồng hồ màu vàng, xưa nay anh không thích để đồ trong