Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2499 lượt.

được taxi, về nhà, nhân viên quản lí toà nhà cũng bất ngờ tặng cho cô một túi táo, nói chương trình của công ty.
Cùng lúc nhận được nhiều táo như vậy, cô lấy một quả ra ăn, phần còn lại xếp gọn gàng vào tủ lạnh.
Các tiết mục trên truyền hình rất tẻ nhạt, MC nói đùa rằng thói quen ăn táo vào đêm Noel của người Trung Quốc thật chẳng có mối liên hệ nào với phong tục của người nước ngoài. Cô ăn táo, cảm thấy những phong tục có từ xa xưa thật ra cũng không phải là không tốt, ít nhất nó chứng minh rằng bất kì viên đạn bọc đường nào của nước ngoài muốn xâm nhập, thì việc đầu tiên là phải ngoan ngoãn chấp nhận sửa đổi, như vậy lực sát thương sẽ bị yếu đi rất nhiều.
Cô nhiễm thói quen này từ khi còn học đại học, sau này người trong công ty cũng làm như vậy. Có lần vào đêm Noel Phương Tuân Kiệm ở lại bên cô, cô rửa sạch táo mang ra đưa cho anh ăn, nhưng anh nói ăn táo vào buổi tối không tốt cho sức khoẻ, không chịu ăn.
Khi ấy vẫn còn trong tình trạng nếu anh nói là một cô sẽ không dám nói là 0.99, vì vậy đành tự lẩm bẩm bảo anh không thức thời, kết quả bị anh nghe thấy, hỏi cô đang lẩm bẩm chuyện gì. Cô ngang ngạnh, nói ngụ ý của việc ăn táo vào đêm Noel cho anh biết, anh nghe xong vẫn không chịu ăn trái táo cô đã rửa, mà cầm quả táo cô đang ăn dở cắn một miếng to, nói coi như anh đã ăn bình an. Những chuyện thân mật họ làm không ít, nhưng giây phút ấy, việc anh cắn miếng táo còn khiến cô ngượng hơn khi anh ghé môi hôn.
Hạng Mĩ Cảnh ăn hết quả táo, sau đó ợ một hơi đầy thoải mái. Cô cảm thấy đêm Noel năm nay không tệ, vẫn còn tốt hơn năm ngoái một mình nằm ôm gối khóc trong khách sạn nhiều.
Hôm sau vừa mở mắt ra đã bận.
Kết thúc buổi họp buổi sáng, Hạng Mĩ Cảnh cùng Dung Ngọc Lan tới Hạ Việt. Chỉ có điều Dung Ngọc Lan bận trang điểm cho mình còn cô bận trang trí cho Trăn Cảnh.
Cô luôn cho rằng phòng Trăn Cảnh này lúc nào cũng hoa lệ xinh đẹp, để phù hợp với bữa tiệc tối nay họ đã tiến hành trang trí lại, giờ nhìn thật sự giống cung điện ở thế kỉ trước.
Lúc ăn trưa, Bill cho cô biết sắp bị điều về Singapore làm, cô tưởng anh ta được thăng chức, bèn cầm cốc nước cam cụng li với anh ta.
Anh ta đón nhận lời chúc mừng của cô, nhưng lại nói: "Tôi qua đó vẫn làm phó tổng, để người mới lên chức".
Cô chau mày.
Lúc đó anh ta mới từ từ nói: "Đại Dung tiên sinh có người của mình, từ Las Vegas tới, đợi tổng giám đốc nghỉ hưu, người đó sẽ lên thay".
Cô nhất thời không biết an ủi anh ta thế nào.
Nhưng anh ta lại chẳng thất vọng buồn chán, còn cười nói: "Chẳng phải người Trung Quốc các cô vẫn có câu "thay vua sẽ thay thần" đó sao? Anh ta không thể thường xuyên ở Thượng Hải, nên sẽ đào tạo thân tín của mình. Nhìn tưởng anh ta thuộc phái ôn hoà, nhưng thực ra phong cách làm việc rất lạnh lùng quyết đoán, tập đoàn Hoa Hạ trong tay anh ta sẽ ngày càng lớn mạnh".
Cô gật đầu tỏ ý tán đồng, nhưng lại cảm thấy Dung Trí Hằng có phong cách làm việc đối nhân xử thế như thế nào không liên quan lắm tới mình. Có điều, việc anh sẽ rời Thượng Hải trong thời gian tới lại là chuyện tốt, nếu Dung Trí Dật ngồi được vào vị trí văn phòng ở tầng ba mươi chín, cô sẽ không còn phải lo lắng thấp thỏm như bây giờ nữa.
Buổi chiều giúp Dung Ngọc Lan chọn trang phục. Chị ta cùng lúc đặt may ba bộ trang phục khác màu sắc và kiểu dáng, vì đều thích cả ba bộ đó, nên thay đổi ba kiểu tóc cho phù hợp để Hạng Mĩ Cảnh đánh giá, đồng thời bảo họ trang điểm để chị ta chọn ra bộ phù hợp nhất.
Hạng Mĩ Cảnh có cảm giác Dung Ngọc Lan luôn rất hào hứng trong những chuyện như thế này. Tiền Mẫn cũng nhiệt tình, sau khi giúp Dung Ngọc Lan xong bèn kéo cô về phòng trang điểm làm tóc.
Cô vốn cũng định tới một vài cửa hàng trang phục để thuê một bộ, kết quả lại nhận được quà của Từ Hi Lê.
Cô đã không biết tốt xấu rất nhiều lần rồi, không tiện từ chối ý tốt của Từ Hi Lê thêm lần nữa. Màu xanh thẫm phối với viền màu đen, màu sắc hơi già dặn nhưng vì kiểu dáng đường may tinh xảo nên nhìn rất đẹp và yên tĩnh. Cô trắng, các đường nét trên cơ thể đẹp, phần da lộ bên ngoài trở nên vô cùng lung linh dưới ánh đèn màu sắc của khách sạn. Độ dài của tóc không đủ uốn xoăn thả ngang vai, lại không muốn mang tóc giả, nên cô chọn sợi ruy băng có màu hợp với màu trang phục, tết tóc lại thành hai lọn buộc ra đằng sau.
Tiền Mẫn nhìn thấy đôi khuyên tai của cô, cười bảo: "Sở thích này của cô vẫn chưa thay đổi nhỉ".
Cô giơ tay sờ vào đôi khuyên tai, cô đáp: "Phụ nữ có sở thích vĩnh cửu với kim cương mà".
Sau khi chuẩn bị xong thì cũng tới giờ ra ngoài cửa đứng đón khách.
Chu Lệ Lệ và Hạng Mĩ Cảnh đứng cùng nhau, hai người ngoài mặt thì tỏ ra có quan hệ không tồi, lúc rảnh rỗi, Chu Lệ Lệ khen bộ y phục trên người cô đẹp, rồi hỏi may ở đâu.
Hạng Mĩ Cảnh bèn đọc bừa tên một cửa hàng chuyên may đồ cho người nước ngoài ở trong một ngóc ngách nhỏ, Chu Lệ Lệ đang muốn lấy lòng cô, bèn bảo: "Những cửa hàng lâu năm ấy ở trong hang cùng ngõ hẽm, không phải khách quen thì không tiếp".
Cô gật đầu, không muốn nói sâu về chuyện này.
Khách