Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2496 lượt.
túi, một thứ trang sức nhỏ như thế, cô đoán chắc Từ Hi Lê chuẩn bị cho anh.
Cô vừa lấy kim chỉ trong hộp ra, vừa nói tiếp: "chiếc đồng hồ này của anh rất đặc biệt".
Anh khẽ "ừ" một tiếng, sau đó quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đủ mọi ánh đèn neon đã được bật, bầu trời từ sáng đến tối đều một màu mơ hồ u ám giờ lại mang một màu sắc khó diễn tả thành lời. Hình như có tuyết, nhưng chỉ nhìn thấy một vài bông lẻ tẻ rơi, thế là anh nghi hoặc không biết mình có bị hoa mắt không, hay anh chỉ nhìn thấy những bông giấy không biết từ đâu theo gió bay ngang tới thành phố này. Có lẽ không khí bên ngoài rất lạnh, chỉ cần hít vài hơi mũi sẽ lạnh cóng đỏ ửng, có điều ở trong phòng điều hoà ấm hơn rất nhiều.
"Mĩ Cảnh". Anh khẽ gọi cô, nhưng lại không giống như đang gọi cô, dường như tự lẩm bẩm một mình theo thói quen.
Đầu mũi kim lập tức đâm vào ngón trỏ, cô không thấy đau, nhưng một giọt máu chích ra. Cô vội vàng nhân lúc anh quay người đi đưa ngón tay lên miệng mút, sau đó hỏi anh: "Có chuyện gì?".
Anh giống như cố ý để cho cô có thời gian chuẩn bị, quay người lại rất chậm. Ánh đèn chỉ hắt vào nửa khuôn mặt anh, không có biểu cảm gì đặc biệt, ánh mắt rất sáng, nhưng trong đó hiện rõ sự rối ren và bất lực.
Thực ra anh không hay cười, từ khi cô quen anh cho tới nay, mỗi nụ cười anh thể hiện trước mặt người khác dường như đều không xuất phát từ tình cảm chân thành, anh càng không thích khóc, vì khóc là thể hiện sự yếu đuối, là dấu hiệu của sự thua cuộc, anh đang từng bước từng bước tiến về phía trước, ngoài thàng công ra, không có con đường thứ hai để chọn. Ngày ấy trên hòn đảo nhỏ, cô nói lời chia tay anh, lần đầu tiên thấy anh khóc, trái tim cô muốn vỡ vụn. Cô đã rất buồn, buồn lâu như vậy, tới tận hôm nay, thấy anh nhìn mình bằng ánh mắt ấy, cô mới biết thực ra anh chẳng khá hơn cô là bao.
Đột nhiên anh khẽ cười. Nụ cười ngắn ngủi đó thể hiện sự căng thẳng lúc này của anh. Anh thu nụ cười lại, nghiêm túc nói: "Anh biết giờ mới nói thì không được thích hợp lắm, nhưng một năm trước anh không có cơ hội hỏi em, hôm nay anh muốn hỏi em một lần. Em có đồng ý đợi anh thêm năm năm nữa không?".
Cô nhìn anh, anh của lúc này, cảm giác như một đứa trẻ, đang cầu khẩn cô cho anh thời gian, lời cầu khẩn đó, mỗi từ mỗi chữ đều thít chặt tim cô khiến cô nhói đau.
Không phải cô không muốn nhận lời anh, nhưng trong đầu cô hiện ra quá nhiều người và quá nhiều việc, mỗi câu nói của những người ấy, mỗi đạo lí mà những sự việc ấy thể hiện đều như những mũi lim tẩm thuốc độc vây quanh cô, chỉ cần khẽ cử động sẽ bị đâm khắp mặt. Cũng không phải cô không tin vào năng lực của anh, không lâu nữa anh nhất định sẽ lấy lại những thứ mà mình bị cướp mất, nhưng cô hiểu, không chỉ bây giờ anh mới cần một hậu thuẫn vững chắc, mà sau này anh cũng cần, hơn nữa còn phải là mãi mãi không bị cắt đứt.
Cô ngồi đờ ra đó, cây kim sợi chỉ trong tay trở nên hư vô, khó khăn lắm mới kìm được nước mắt, thậm chí còn run rẩy cười, chỉ có điều âm thanh không được lưu loát, để lộ sự buồn bã khó kìm chế và sự kìm nén không muốn người khác biết, cô đáp: "Em không đợi được".
Chỉ bốn chữ đơn giản, không quá nhiều âm tiết lên xuống, dù người nói hay người nghe đều rất khó nghe nhầm. Nhưng giống như giọt mực đen rơi xuống tờ giấy, chỉ tờ giấy mới biết giọt mực nặng thế nào. giọt mực có thể lan toả rộng bao nhiêu, cũng chỉ bản thân cô mới hiểu trong bốn từ này bao hàm quá nhiều bi thương và sự bất đắc dĩ.
Cô cảm giác mình giống như đao phủ, nhưng ý nghĩa từ "tử chiến" cô hiểu, nếu anh nhất định phải đi con đường đó, thì điều duy nhất cô có thể làm được cho anh là không gây rắc rối.
Trong gương là cô, son môi đã bị nhoè, nhưng lệ dâng lên tận mắt lại từng chút từng chút chảy ngược xuống. Cô luôn muốn mình phải dũng cảm, cho dù sự dũng cảm ấy không phải điều cô mong muốn.
Lúc Hạng Mĩ Cảnh quay lại phòng tiệc, Dung Ngọc Lan đã đọc xong bài phát biểu khai mạc, không ít người đang khiêu vũ, không phải kiểu nhảy hiện đại, rất nhiều người thậm chí còn nhảy nhóm, nhìn cách ăn vận và nghe nhạc, lại tưởng mình quay về không khí lễ hội cung đình châu Âu thế kỉ mười ba, mười bốn.
Tiền Mẫn sau khi trở thành bạn gái của Trần Tân Dục, không còn hứng thú tìm những ông chủ lắm tiền nhiều của để trò chuyện nữa, đợi Hạng Mĩ Cảnh vừa xuất hiện bèn túm lấy cô, khiến cô giật thót mình.
Tiền Mẫn hỏi: "Cô vừa đi đâu thế?".
Cô cầm li Champagne trong tay Tiền Mẫn uống một hớp, sau đó mới trả lời: "Dặm lại phấn".
Tiền Mẫn đưa tay nhẹ nhàng giữ gương mặt cô, cười nói: "Dặm lại phấn để quyến rũ ai?".
Cô gạt tay Tiền Mẫn ra, nhanh nhẹn liếc mắt nhìn khắp phòng tiệc, nói: "Nhiều tinh anh thế này, lại không có ai treo biển "không được quyến rũ" trên người. Tôi phải xem xem mình đi quyến rũ ai mới được".
Tiền Mẫn cố tình ra hiệu cho cô nhìn về phía Dung Trí Hằng đang nhảy cùng Mông Giang Vũ, kiêu ngạo nói: "Vậy cô hãy quyến rũ Đại Dung tiên sinh cho tôi xem".
Cô trả lại Tiền Mẫn li Champagne, cười: "Nếu cô muốn cùng tôi cuốn gói khỏi Bảo Nhã ngay tố