Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2507 lượt.
tư liệu của cuộc họp, nên mệt mỏi vô cùng. Cô cũng từng nghĩ đến chuyện có ai đó làm anh bực, nhưng ngay lập tức gạt phắt ý nghĩ ấy, cô nói tiếp: "Rất cảm ơn ý tốt của anh, nhưng nhận được một món quà như thế tạo ra sự bất tiện không nhỏ cho công việc và cuộc sống của tôi".
Đầu dây bên kia im lặng.
Cô lấy hết can đảm, tiếp tục: "Có lẽ anh sẽ cho rằng tôi không biết điều, mà cũng có thể tôi rất không biết điều thật, nhưng anh tặng quà là quyền của anh, còn nhận hay không lại là quyền của tôi".
Cuối cùng anh không im lặng nữa, mà nói rất đơn giản: "Quà là do Sisley nhờ tôi chuyển cho cô".
Cô lập tức sững lại, vô thức nhận ra mình đã phạm lỗi "tự mình đa tình", bất lực không thể thu lại được lời đã nói, sau khi suy nghĩ rất nhanh, đành nói vớt vát: "Thật ngại quá, Dung tiên sinh, tôi còn tưởng...".
"Hạng Mĩ Cảnh". Anh lên tiếng ngắt lời cô, nhưng không nói tiếp ngay.
Lần đầu tiên anh gọi cả họ cả tên của cô, cuối cùng cô cũng thấy căng thẳng, hai tai dỏng lên, chỉ sợ để lỡ bất kì một lời phê bình nào đó của anh.
Anh dừng lại một lúc, cuối cùng hỏi một câu khá rõ ràng: "Rốt cuộc cô có chỗ nào không hài lòng?".
Cô lập tức thấy hoảng, không biết nên phải trả lời anh thế nào.
Phong độ vốn là bản năng, anh không đến nỗi tuỳ tiện cúp máy, mà vẫn buông hai từ "tạm biệt" với cô.
Cô ôm di động đứng bất động, chỉ cảm thấy tình hình thật sự hỗn loạn.
Khi Đổng Già gõ cửa bước vào, Dung Trí Hằng đang đứng trước tấm cửa kính áp đất nhìn ánh đèn neon bên ngoài bắt đấu nhấp nháy.
Hôm nay anh hơi mệt, buổi sáng dậy sớm đã thấy đầu rất nặng, hắt xì hơi liền mấy tiếng, sau đó cả ngày có cảm giác như bị sốt. Buổi sáng gặp mặt người nhà họ Khương, hạng mục hợp tác với tỉnh bên đàm phán hơn ba tiếng đồng hồ vẫn không đi đến được sự thống nhất cuối cùng, với tính khí của anh, đã định bỏ không làm nữa. Nhưng mãng xà không gan bằng rắn, Khương gia xưa nay không sợ trời không sợ đất, nếu anh buông tay lúc này, không hiểu sẽ phiền phức tới mức nào. Ai cũng nói công việc mà Dung gia đã muốn làm thì không ai ngăn được, thực ra quan hệ đằng sau đó phức tạp lằng nhằng khiến anh đau đầu.
Buổi trưa được chợp mắt một lát, buổi chiều lại họp. Gần hết năm, các công ty con về báo cáo tình hình, dù tinh thần của anh có tốt đến mấy củng có lúc không thể chịu đựng nỗi, huống hồ lúc này sức khoẻ lại không được ổn.
Bộ lễ phục tặng Hạng Mĩ Cảnh đúng là do Từ Hi Lê cho người mang đến trước buổi họp, đưa tận tay anh, còn gọi điện thoại nói anh phải đích thân tặng Hạng Mĩ Cảnh. Lúc đó anh đang ngồi trong phòng họp, vốn định sau khi họp xong sẽ làm việc ấy, nhưng thấy không còn sớm, bèn nhờ Đổng Già đưa qua.
Anh đoán cô sẽ gọi lại, muốn hẹn cô cùng đi ăn tối, nhưng đúng lúc ấy lại có hai tổng giám đốc của hai công ty con cãi nhau trong cuộc họp. Anh vốn không hài lòng với đại bộ phận nhân sự dưới quyền mình, nổi nóng, lập tức điểm danh mười mấy người có mặt trong cuộc họp luôn, nửa phê bình nửa tuyên dương, như vậy mà cũng mất gần hai tiếng đồng hồ.
Sức lực bị rút gần cạn, cổ họng khô và đau rát, sau khi quay về văn phòng, anh vẫn không quên gọi lại cho Hạng Mĩ Cảnh. Kết quả hai câu nói rất rõ ràng của cô khiến anh không biết phải nói gì, đành quang minh chính đại nhắc tới Từ Hi Lê. Nhưng anh không cam tâm, cũng không hiểu, mặc dù đã suy nghĩ rất nghĩ, cuối cùng vẫn hỏi ra câu không nên hỏi ấy, rốt cuộc cô có chỗ nào không hài lòng?
Đổng Già cắt đứt dòng suy nghĩ của anh, nói: "Dung tiên sinh, chỗ ở Thẩm Viên đã hết, chuyển sang đặt ở du thuyền được không?".
Anh không quay người lại, chỉ xua tay ra hiệu cho Đổng Già, ý không cần nửa.
Đổng Già hiểu ý lập tức lui ra đóng cửa lại.
Anh đứng trước cửa sổ một lúc, sau đó quay người lại, đi tới trước bàn làm việc.
Trên bàn là một chiếc hộp màu xanh, bên trong có một bộ trang sức do chính anh chọn.
Anh không đi chọn trang sức bao giờ, trước kia mỗi lần tặng quà cho ai, dù là Phùng Nghệ Nhân, đa phần đều do thư kí chọn.
Bộ trang sức này anh phải đắn đo rất nhiều, đắt quá thì lại khiến cô có cảm giác anh muốn lấy tiền đè người, tuỳ tiện quá thì lại không thể hiện được sự trân trọng, anh không biết cô thích kiểu dáng thế nào, trực giác cho anh biết cô thích kiểu đơn giản thoải mái.
Chọn trang sức xong lòng anh vẫn hơi thấp thỏm, vì thời gian hai người qua lại chưa lâu, thân phận còn là cấp trên cấp dưới, anh cũng không hiểu nhiều về cô, chỉ cảm thấy dù trong hành động hay lời nói cô đều rất thận trọng, thỉnh thoảng vui vẻ thoải mái cô nói chuyện khá thú vị. Chính vì sự thú vị đó của cô, lần đầu tiên anh quyết định hạ mình.
Anh vẫn luôn cho rằng sẽ không ai từ chối mình, nhưng giờ xem ra, món quà này chưa tặng đã bị từ chối rồi. Anh nhét hộp trang sức vào ngăn kéo, nheo nheo mắt, sau đó đóng chặt ngăn kéo lại.
Vị của cafe đen luôn rất đắng, Hạng Mĩ Cảnh không thích kiểu đắng này, nhưng cô mất ngủ, lại thêm hơi rượu của ngày hôm trươc vẫn chưa hoàn toàn hết hẳn, mắt cô sưng húp, đành phải dùng tới sự hỗ trợ của cafe.
Cô không muốn mất ngủ,