Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thịnh Yến

Thịnh Yến

Tác giả: Chu Loan Loan

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1342498

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2498 lượt.

nhưng tối qua khi ôm tâm trạng thấp thỏm gọi điện cho Từ Hi Lê để cảm ơn, đúng là chiếc váy xinh đẹp đó do Từ Hi Lê tặng. Món quà ấy hoàn toàn không liên quan gì tới Dung Trí Hằng, thật lòng anh chỉ là người đưa hàng, hơn nữa món hàng còn không phải do chính tay anh đưa sang cho cô.
Lòng cô vừa ảo não lại vừa không ảo não, ảo não là vì đang yên đang lành chọc giận Dung Trí Hằng, không ảo não là vì cô đã làm theo lời Lâm Khải Sương, Dung Trí Hằng sớm muộn gì cũng sẽ bày tỏ tình cảm của mình, chẳng qua cô chỉ thẳng thắn bày tỏ lại hơi sớm một chút mà thôi. Nhưng kết quả nằm trên giường trằn trọc tới hơn một giờ sáng, nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy có lỗi với Dung Trí Hằng.
Cô nghiêm túc phân tích tâm trạng của mình lúc này, cảm thấy mình đang bị "thói hư vinh" chế ngự.
Là một cô gái tuổi còn trẻ, bình thường, lại không phài chưa biết đến mùi vị của tình yêu, chuyện nam nữ cũng hiểu khá nhiều, cả ngày phải sống và nỗ lực trong vòng xoay phức tạp của xã hội, dù cô có thông minh biết cách bảo vệ bản thân tới đâu, cũng không hoàn toàn vứt bỏ được thói hư vinh trời sinh của phụ nữ. Một người đàn ông như Dung Trí Hằng, tuỳ tiện quơ tay một cái cũng có cả đống phụ nữ chạy tới, huống hồ câu cuối cùng anh nói với cô mang quá nhiều ý tầng nghĩa, nghe cứ như cô là người phụ nữ đặc biệt "không có nhân tính" vậy. Lần này thì khẳng định là anh sẽ không hiểu lầm cô "thả để bắt" nữa, mà cho rằng cô là kẻ không biết tốt xấu đồng thời sẽ phớt lờ coi cô như vô hình luôn.
Hễ nghĩ tới những chuyện ấy, cô càng khó ngủ.
Hôm sau đi làm, Dung Trí Dật tới tìm tặng quà Noel cho cô vào thời gian ăn trưa, theo phản xạ cô giữ một khoảng cách nhất định với anh ta, đồng thời thận trọng hỏi: "Có được từ chối không?".
Dung Trí Dật thấy vẻ mặt cô cảnh giác như thế, vừa tò mò vừa buồn cười hỏi: "Có phải bom đạn gì đâu, sao cô phải căng thẳng như thế?".
Chính cô cũng cảm thấy mình đã quá căng thẳng, bèn cố ý giải thích bằng giọng nhẹ hơn: "Anh xem, anh tặng quà cho tôi, tôi lại phải đi mua một món tặng lại cho anh, anh tiêu Nhân dân tệ không xót ruột, nhưng khả năng của tôi không được bằng anh, hơn nữa tặng đi tặng lại rất phiền phức, vì vậy giữa chúng ta miễn đi thì hơn".
Dung Trí Dật không đồng ý, vừa xé hộp quà ra vừa bảo: "Tôi đã mua rồi, cô xem trước đi, là một thứ rất thực tế".
Đó là một đôi găng tay da màu xanh dương đậm, anh ta nhét đôi găng tay vào tay cô: "Cái này không đắt, hơn nữa không cần cô phải tặng quà lại cho tôi".
Cô liếc xéo anh ta một cái.
Dung Trí Dật phá lên cười, nụ cười như nhìn thấy tâm tư cô: "Yên tâm, tôi tuyệt đối không cố ý theo đuổi cô đâu".
Đương nhiên cô biết anh ta không có ý đo, nhưng vẫn đoán mò: "Có phải anh đã làm chuyện gì có lỗi với tôi không?".
Nụ cười của anh ta lập tức cứng đờ trên mặt.
Cô vốn chỉ nói đùa, thấy anh ta có biểu hiện như vậy, thì phá lên cười: "Đúng là làm chuyện có lỗi với tôi rồi, phải không?".
Anh ta lấy lại tinh thần, nói lảng sang chuyện khác: "Tôi định mời cô ngày mai làm bạn nhảy của tôi".
Cô có cảm giác nếu mình ngang nhiên đi qua đi lại trước mặt Dung Trí Hằng cùng Dung Trí Dật sẽ lập tức bị đuổi việc ngay tại trận, vậy là vội trả lại đôi găng tay cho anh ta: "Anh tha cho tôi đi".
Dung Trí Dật cười cầm đôi găng tay bị cô gác lên vai xuống nhét vào tay cô: "Không muốn thì thôi, không cần phải từ chối quyết liệt như vậy, cô làm vậy sẽ khiến trái tim nhỏ bé của tôi bị tổn thương đấy".
Câu nói này của anh ta khiến cô nhớ tới thái độ tối hôm qua của Dung Trí Hằng, có chút thẫn thờ.
Dung Trí Dật hỏi: "Ai sẽ ở bên cô vào đêm Noel?".
Cô đáp: "Tôi phải tới xem hiệu ứng ánh sáng trong Trăn Cảnh đã bố trí xong chưa".
Dung Trí Dật cười: "Sao nghe đáng thương thế nhỉ? Nếu tối nay không bắt buộc phải về Dung Liên sơn trang ăn cơm tôi nhất định sẽ ở bên cô".
Cô tự an ủi chính mình: "Hễ nghĩ mình đang nỗ lực kiếm tiền để dưỡng lão tôi lại thấy tràn đầy sức mạnh".
Dung Trí Dật đề nghị: "Hay tôi giúp cô tìm một người đàn ông xuất sắc nhé?".
Cô tỏ thái độ không hào hứng lắm: "Bạn bè của anh làm gì có ai tử tế?".
Anh ta hào hứng hứa: "Tôi sẽ tìm ở chổ khác".
Hạng Mĩ Cảnh không để tâm tới câu nói ấy của Dung Trí Dật. Dung Trí Dật là mẩu công tử chính hiệu, người đàn ông tốt mà anh ta tìm được chắc chắn cũng công tử không kém, không phải cô thấy họ không có ưu điểm gì, mà chỉ đơn thuần là không thích những ưu điểm của họ mà thôi. Việc phải trải qua đêm Noel một mình sẽ khiến người khác thấy đáng thương, cô lại không hề có cảm giác ấy. Tốt nghiệp đại học bao nhiêu năm nay, thỉnh thoảng ngay cả Tết cô cũng ở một mình, ở một mình vào ngày lễ nhỏ này đã là gì!
Khách tới khách sạn Hạ Việt rất đông, Hạng Mĩ Cảnh sau khi tới kiểm tra lại hiệu ứng ánh sáng trong Trăn Cảnh xong bèn ra đại sảnh gặp Bill.
Trong tay Bill cầm hai túi táo đã đóng gói sẵn, thấy cô lập tức đưa cho cô một túi, còn bảo: "Cũng chỉ có ở chỗ các cô mới nhận được nhiều táo thế này vào tối nay".
Cô cười nhận táo của Bill. Đợi một lúc lâu bên ngoài mới bắt


Disneyland 1972 Love the old s