Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341505
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1505 lượt.
kiểu Trung Quốc, đồng thời lại phải quan tâm đến tính chuyên ngành, Renee, anh đã xem kỹ bản dịch của em, thực sự là không thể chê được điểm nào".
Trong lúc nói chuyện, anh đã dúi cho cô một chiếc phong bì nói là tiền thù lao. Số tiền không nhiều, Nhâm Nhiễm không từ chối được, Trương Chí Minh cũng khuyên cô nhận, cô vẫn cảm thấy dở khóc dở cười, nghĩ chỉ là giúp bạn mà thôi, việc gì đến mức phải tính đến chuyện tiền bạc.
Bác sĩ Bạch Thụy Lễ là thành viên của một tổ chức tình nguyện viên, mặc dù công việc bận rộn, hàng tuần vẫn dành ra hai tiếng đồng hồ đến đến các viện dưỡng lão, viện phúc lợi để tiến hành tư vấn tâm lý miễn phí. Ông giới thiệu cho Nhâm Nhiễm đến làm nhân viên tình nguyện ở một làng frẻ em SOS tại ngoại ô Bắc Kinh, việc cô cần làm là cùng các em trước độ tuổi đi học cắt dán thủ công, chơi trò chơi, đọc truyện cho các em.
Nhâm Nhiễm đã làm theo lời gợi ý của ông, nhưng công việc nhìn thì có vẻ đơn giản này đã có sự khởi đầu không thuận lợi.
Trong làng trẻ em SOS đều là những em bé bị bỏ rơi được cơ quan dân chính đưa về, hầu hết là những em có khiếm khuyết về mặt sức khỏe, trí tuệ ở nhiều mức độ khác nhau. Lần đầu tiên nhìn thấy nhiều trẻ tàn tật như vậy trong một lớp, Nhâm Nhiễm bị sốc khá mạnh.
Bản thân cô cũng đang gặp những khó khăn khi chuyện trò, giao lưu với người khác nên sự tương tác giữa cô và những em bé này không hề dễ dàng. Hầu hết các em đều tỏ ra rụt rè, lặng lẽ, cô rất khó tiếp cận với chúng, đương nhiên là càng không thể tích cực, lạc quan hướng dẫn chúng cắt dán thủ công, chơi trò chơi như các nhân viên tình nguyện khác.
Cô xin sang làm các công việc như cho bú bình, thay bỉm cho những em bé mấy tháng tuổi, nhân viên của làng SOS liền nhìn cô với vẻ do dự: "Em còn trẻ quá, thông thường những cô gái chưa chồng không làm được việc này đâu".
"Cứ để em thử xem sao".
Cô có kinh nghiệm vì đã từng giúp chăm sóc Kỳ Bác Ngạn - con trai của Kỳ Gia Tuấn, làm những công việc này rất nhanh gọn, chỉ khi cho hai em bé bị hở hàm ếch bẩm sinh bú bình mới phải cần đến nhân viên chuyên trách hướng dẫn. Ngoài ra cô còn phát hiện có một việc nữa cô có thể làm được là đọc sách cho các em. Cô tự bỏ tiền ra mua rất nhiều sách thiếu nhi tặng cho làng trẻ em SOS, hàng tuần bỏ ra hai buổi chiều đến đọc sách cho các em. Cô có đủ kiên nhẫn, cho dù đó là những đứa trẻ có khiếm khuyết về mặt trí tuệ, không phản ứng gì trước lời đọc của cô, cô cũng vẫn có thể kiên trì đọc tiếp, không hề cảm thấy bực mình. Đứng trước những đứa trẻ này, cô cảm thấy bình tĩnh hơn rất nhiều, dần dần trên môi đã nở ra nụ cười xuất phát tự đáy lòng, không còn tránh tiếp xúc với người khác nữa.
"Điều này làm cho em nhớ lại cảnh ngày trước mẹ em đọc sách cho em nghe". Nhâm Nhiễm nói với bác sĩ Bạch Thụy Lễ như vậy.
"Về mẹ em, em còn nhớ được điều gì nữa không?"
"Mọi chuyện. Tin hay không là tùy bác sĩ, thậm chí em còn nhớ khi em còn rất nhỏ, mẹ em bế em, vòng tay của bà rất mềm mại, nhưng sợi dây chuyền bằng pha lê bà đeo trên cổ rất cứng và lạnh, em cắn vào một miếng, suýt thì gãy cả răng. Nhớ như in vậy, em cũng không biết đó có phải là ảo giác hay không".
"Chưa chắc, trí nhớ của con người là một hệ thống kỳ diệu, không có gì là lạ nếu người ta nhớ được rất nhiều tình tiết nhỏ nhất".
"Em còn nhớ những câu chuyện thiếu nhi mà bà đọc cho em nghe. Có một thời gian em thích nhất là truyện Những bông hoa của bé Ida, bà chỉ ngón tay vào từng chữ, đọc đi đọc lại cho em nghe. Sau đó em đã biết được rất nhiều mặt chữ thông qua cách đọc truyện như vậy, ở trường mầm non em đọc truyện cho các bạn nghe, cô giáo còn tưởng em là thần đồng cơ".
"Đúng là rất giỏi".
"Còn có chuyện giỏi hơn là mẹ em đã dạy em tiếng Anh từ khi em còn rất nhỏ, em thường đánh bại những anh chị hơn em mấy lớp trong các cuộc thi tiếng Anh và đạt giải nữa".
"Ngoài việc đọc sách ra còn chuyện gì nữa không?"
"Tính tình của mẹ em hòa nhã, độ lượng, bà không bao giờ nổi cáu. Bà là nhân viên làm việc có trách nhiệm nhất trong thư viện, biết được vị trí của tất cả các cuốn sách, đồng nghiệp của mẹ em nói bà là một kho dữ liệu sống. Mẹ em đan áo len rất đẹp, biết dùng ấm đun cà phê để đun cà phê rất thơm, biết nấu những món ăn mà em và em em thích".
"Em thử nghĩ xem mẹ em có sở thích riêng nào không?"
"Dĩ nhiên là có chứ, bà rất thích đọc sách, bà bảo ngồi dưới gốc cây long não trong sân, pha một ấm trà, cầm một cuốn sách hay để đọc mấy tiếng đồng hồ là sự tận hưởng tuyệt vời nhất".
"Xem ra bà là một người mẹ rất tuyệt".
"Đúng là như vậy. Điều duy nhất không hoàn hảo trong cuộc đời bà là cuộc hôn nhân của bà".
"Cuộc sống của mỗi người đều có những điều đáng tiếc, em không cần thiết phải canh cánh điều đó trong lòng lâu như vậy".
"Em chỉ nghĩ rằng vì em mà mẹ em mới lựa chọn cho phép chồng mình có bồ. Em phải có trách nhiệm với sự đau khổ của bà".
"Trước khi biết ba em có người tình ở ngoài, em cho rằng cuộc sống của mẹ em không hạnh phúc hay sao?"
"Không, hồi đó ngoài bệnh tình của bà, em không phát