Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1499 lượt.

ng hơi sơ sài, nhưng đã tập trung được một số suy nghĩ của tôi khi làm công tác tư vấn tâm lý trong mấy năm qua, hy vọng sẽ giúp được một vài điều cho mọi người".
"Cảm ơn bác sĩ".






Tối hôm nay, Nhâm Nhiễm lại đến Hậu Hải. Sức mạnh của thói quen lớn như vậy, bất kể là tạo được thói quen với một người hay một địa điểm, có một số hành động gần như đã trở thành hành vi vô thức làm mà không cần suy nghĩ gì.
Đêm hè ở Hậu Hải, những chiếc thuyền nhỏ treo đèn lồng đỏ dập dềnh trên mặt hồ, thấp thoáng đâu đây có tiếng nhạc réo rắt vọng lại, mang theo bầu không khí ồn ào náo nhiệt của hồng trần.
Hơn nửa năm qua, hoạt động kinh doanh của quán bar Vân Thượng không được tốt lắm nhưng vẫn duy trì, không như các quán bar khác, cách một thời gian không đến thì đã thay tên khác, cũng chính vì lẽ đó, nơi đây đã trở thành điểm đến duy nhất của Nhâm Nhiễm ở Hậu Hải.
Lần nào cô đến, chỗ ngồi gần cửa sổ đó cũng được giữ cho cô. Cô vừa ngồi xuống, không đợi cô lên tiếng, nhân viên phục vụ đã đem rượu vang đến.
Cô ra nhà vệ sinh, lúc đi ra lại nghe thấy có hai nhân viên phục vụ thầm thì bình luận về cô ở đầu bên kia lối đi: "Cô gái suốt ngày ngồi ở bàn số 6 lạ thật".
"Mẹ anh Bang ốm phải vào viện, anh ấy về nhà thăm bà rồi". Trần Hoa giải thích lý do tại sao anh lại xuất hiện đột ngột như vậy.
Nhâm Nhiễm ngại ngùng "ờ" một tiếng, còn nhớ người phụ nữ gầy gò phúc hậu, ít nói đó, khuôn mặt của bà hiện rõ vẻ sương gió, nhìn già hơn rất nhiều so với tuổi thực.






Nhâm Nhiễm nhìn chăm chú vào gương, giống như đang nhìn một người xa lạ, dường như đã nhìn thấy mình ở độ tuổi khác, những khoảnh khắc mà cô tưởng rằng đã chính thức nói lời tạm biệt đã tái hiện trước mắt như vậy. Cô gái 18 tuổi ngơ ngác đó đã cách cô rất xa, cô đã từng đỏ mặt, tìm đập thình thịch trước ánh mắt của một người đàn ông, biểu lộ mọi tình cảm của người thiếu nữ với anh. Nhưng thời gian đã giúp cô dần dần khoác lên người chiếc áo giáp sắt, hiện giờ trong gương là một người phụ nữ với thần sắc bình thản, nội tâm dù rối bời đến đâu, cũng vẫn có thể giữ được vẻ điềm đạm trên nét mặt và ánh mắt.
Lớp hơi mờ trên gương đã tan đi từ lâu, bóng cô xuất hiện trước mặt cô, mong manh, rõ nét, không ai có thể phát hiện thêm được điều gì trong gương.
Quá khứ đã trôi qua như vậy.
Cô thu gom dòng suy nghĩ rối bời lại, thay quần áo, sấy tóc cho khô bớt mới đi ra. Chỉ thấy Trần Hoa đang đứng trước cửa sổ nghe điện thoại, giọng vẫn lạnh lùng như lúc bình thường: "... chuyện này anh cứ xem tình hình rồi tính anh Bang ạ". Anh Bang là trợ lý của anh, đã theo anh nhiều năm, dừng một lát, anh lại nói tiếp: "Đặt cho tôi và Nhầm Nhiễm vé máy bay từ đây đi Bắc Kinh vào chiều mai nhé".
"Em không có ý định quay trở lại Bắc Kinh". Cô nói xen vào, nhưng Trần Hoa chỉ nhìn cô một cái và không đếm xỉa gì, rồi nói vào điện thoại: "Thôi anh Bang ạ, không cần phải đặt vé máy bay nữa. Cô ấy không thích đi máy bay, tôi lái xe đưa cô ấy về vậy. Hội nghị lùi một ngày, thời gian đi công tác không thay đổi, thông báo cho tổng giám đốc Lưu về Thượng Hải cùng tôi".
"Anh đừng tự phê bình mình như vậy, anh đã đối xử hết nhân hết nghĩa với em rồi. Hơn một năm qua em chẳng khác gì đồ bỏ đi, được anh hết lòng nuôi dưỡng, hơn nữa anh rất thấu hiểu lòng tự trọng yếu đuối của em, cố gắng không xuất hiện trước mặt em để nhắc nhở em, em vô cùng cảm kích".
"Nói với anh bằng giọng điệu này là muốn làm khách với anh, cách xa anh đúng không". Giọng Trần Hoa trầm ấm, mang theo một chút giễu cợt.
Nhâm Nhiễm không biết trả lời gì, cách bao nhiêu năm như vậy, dường như người đàn ông này vẫn có thể nhìn thấu được mọi suy nghĩ của cô, mọi sự mâu thuẫn, giằng co trong lòng cô đều trở nên nực cười trong mắt anh, nhỏ nhoi đến mức không thể trở thành vấn đề gì to tát.
Trần Hoa nhìn Nhâm Nhiễm chằm chằm.
Hơn một năm qua, anh đã từng nhìn cô chăm chú như thế này ở nhiều nơi khác nhau.
Cô nằm trên giường bệnh, cô ra khỏi bệnh viện, cô xuống dưới mua đồ, cô ra vào khu chung cư, cô chăm chú bước vào quán bar Vân Thượng, cô lái xe vào làng trẻ SOS...
Nhìn cô rất bình tĩnh, tự làm chủ được mình, không thể hiện ra suy nghĩ gì.
Trên thực tế, đã lâu lắm rồi anh không nhìn thấy cô thể hiện tình cảm của mình, kể cả khi thông tin về cái chết của Kỳ Gia Tuấn được đưa từ Australia về.
Cô chỉ im lặng tuyệt đối.
Cô gái đó trở nên khép mình, kín đáo như vậy, giấu kín mọi suy nghĩ của mình trong đáy lòng, thà để một mình mình bị căn bệnh trầm cảm dày vò chứ không còn như năm 18 tuổi, khóc lóc thảm thiết trong lòng anh.
Đêm khuya mấy hôm về trước, họ nằm trên giường trong căn hộ của Nhâm Nhiễm, cô ngủ thiếp đi, anh ngắm nhìn cô trong bóng tối, đó là giây phút anh đã mong chờ từ lâu, vì thời gian chờ đợi quá dài nên anh lại cảm thấy không chân thực.
Đột nhiên anh nhớ ra rằng, trong một đêm khuya ở Song Bình, ánh trăng cũng lờ mờ hắt vào phòng như thế này, anh chợt tỉn