XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341490

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1490 lượt.

máy.
Đến hôm có buổi biểu diễn từ thiện, Nhâm Nhiễm đến nhà hát sớm, phụ trách công tác hậu cần cùng với các tình nguyện viên khác. Cô đang bê những đạo cụ nhỏ và trang phục thì đột nhiên có người gọi tên cô: "Chào em Nhâm Nhiễm".
Cô ngoái đầu lại nhìn, trước mặt là một người phụ nữ xinh xắn đang mỉm cười nhìn cô, cô ngây người ra một lát rồi cũng nhận ra được đối phương, "Xin chào tiến sĩ Lữ".
Người đang đứng đối diện với cô là Lữ Duy Vi, học giả tu nghiệp ở Mỹ về, chị là chuyên gia mậu dịch quốc tế, cũng là nhân vật có quyền uy trong lĩnh vực nghiên cứu chống bán phá giá ở trong nước. Hơn một năm trước, công ty xuất khẩu các sản phẩm thuộc da của nhà họ Kỳ đột nhiên bị rơi vào cuộc điều tra chống bán phá giá, Kỳ Gia Ngọc gọi điện thoại đến, nhờ cô tìm giúp tiến sĩ Lữ để nhờ giúp đỡ, trong lúc cô đang khổ sở vì không liên hệ được thì Trần Hoa đột ngột ra mặt, đưa cô đến gặp Lữ Duy Vi, và Lữ Duy Vi đã đồng ý giúp nhiệt tình, xem ra có vẻ khá thân với Trần Hoa, cô không ngờ lại gặp lại chị này ở đây.
"Lần trước cảm ơn giáo sư Lữ đã nhiệt tình giúp đỡ ạ".
"Đừng khách sáo, chị và Kỳ Gia Ngọc vẫn giữ liên hệ với nhau, chị coi những thay đổi trong công tác xuất khẩu của công ty nhà họ Kỳ làm trường hợp để theo dõi lâu dài. Lần trước cô ấy đến Bắc Kinh, bọn chị còn ngồi ăn cơm với nhau nữa".
Lữ Duy Vi đưa tay ra đón lấy túi trang phục và giá đạo cụ trong tay cô, cô vội vàng nói: "Cẩn thận không lại móc vào quần áo chị, thôi chị cứ để em làm".
Cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần cả tối nay sẽ đứng sau sân khấu để lo việc, mặc áo phông, quần bò, đi giày thể thao, trong khi Lữ Duy Vi lại mặc một bộ váy đỏ ngắn đến đầu gối rất xinh xắn, chân đi giày cao gót, nhìn rất nhỏ nhắn gọn gàng, khuôn mặt trắng trẻo, nhìn rất nổi bật.
Sau khi đặt đám đạo cụ xuống, Nhâm Nhiễm quay đầu lại, nhìn thấy Lữ Duy Vi vẫn đang đứng ở chỗ cũ, rõ ràng là chuẩn bị nói chuyện với cô, không tránh được nữa, cô đành phải cười nói: "Còn hai tiếng nữa buổi biểu diễn mới bắt đầu, chị Lữ đến sớm quá".
"Hôm nay chị phụ trách việc đón tiếp khách mời nên đến sớm hơn một chút, Nhâm Nhiễm à, tháng trước chị có nghe nói em tham gia vào tổ chức tình nguyện, hôm nay mới gặp được em".
Nhâm Nhiễm không hiểu tại sao chị ta lại để ý đến mình, "Chị Lữ làm tình nguyện viên từ lâu rồi à?"
"Ừ, ngay từ khi tổ chức thành lập chị đã tham gia rồi, nhưng hai năm gần đây bận rộn quá, thường xuyên phải đi công tác nên thời gian phục vụ cũng rất hạn chế".
"Chị Lữ cứ ngồi đi nhé, em đi sắp xếp vị trí cho đám đạo cụ đã".
"Để chị giúp em".
Nhâm Nhiễm không biết từ chối thế nào, đành phải lấy ra bản đánh dấu thứ tự đã sắp xếp từ trước để đối chiếu. Lữ Duy Vi đứng bên giúp một tay, chẳng mấy chốc hai người đã xếp xong.
Lúc này đây cơm hộp đặt cho nhân viên và diễn viên đã được mang đến, Lữ Duy Vi lấy ra hai hộp, "Tranh thủ ăn đi Nhâm Nhiễm, chị phải tiếp khách ngay bây giờ, em cũng phải lo việc nữa đấy".
"Cảm ơn chị".
Hai người ngồi ở một góc sau sân khấu, mặc dù Lữ Duy Vi ăn mặc trang điểm rất chỉn chu, nhưng ăn cơm hộp rất ngon lành, không hề tỏ vẻ gì là ngại ngùng cả, rồi chị còn nói: "Cơm hộp ở đây ngon hơn cơm hộp ở gần cơ quan chị. Ấy, sao em ăn chậm như vậy, không thấy ngon à? Em đã gầy quá rồi, đừng giảm béo nữa".
Do phải uống thuốc chống trầm cảm nên hơn sáu tháng qua, Nhâm Nhiễm ăn rất kém và cũng bị gầy đi nhiều, gần đây được bác sĩ cho phép đã giảm bớt liều thuốc, cô mới bắt đầu ăn được hơn một chút, nhưng cô không định giải thích, chỉ cười: "Từ trước đến nay em ăn cơm rất chậm".
"Chị thì ăn rất khỏe, ăn vừa nhanh vừa nhiều, trước đây hồi học đại học còn ăn kinh khủng hơn, đã từng ăn thử một bữa hai suất cơm hộp, Gia Thông cười trêu chị là heo, nói chị có thể tham gia thi ăn khỏe được".
Đột nhiên Lữ Duy Vi lại nhắc đến tên trước kia của Trần Hoa, Nhâm Nhiễm không tỏ vẻ gì, vẫn mỉm cười: "Ăn nhiều mà không béo là điều tuyệt nhất rồi, sẽ có bao người phải ngưỡng mộ chị đấy".
Lữ Duy Vi đã ăn xong suất cơm của mình, nhưng chị không đi mà ngồi ở bên cạnh lấy điện thoại ra gọi điện, liên lạc với từng khách mời quan trọng, chốt lại một lần nữa thời gian. Đồng thời tranh thủ thời gian nói chuyện với Nhâm Nhiễm: "Thật tồi tệ, chị không thể quen với chuyện cứ check đi check lại như thế này".
Nhâm Nhiễm chưa kịp trả lời thì đã nghe thấy chị gọi cho một số khác, nói: "Không, Gia Thông, bảo anh Bang mang séc đến thì đơn giản quá. Chỉ khi đích thân đến tham gia hoạt động từ thiện thì mới có ý nghĩa". Không biết đầu bên kia nói gì, chị cười với vẻ hài lòng: "Ừ, đã chốt rồi đó nhé, không được đến muộn quá đâu đấy".
Chị bỏ máy xuống, thở dài, "Đây có được coi là một sự lòe bịp đạo đức không nhỉ?"
Nhâm Nhiễm không hiểu ý Lữ Duy Vi lắm nên nhìn chị bằng ánh mắt thắc mắc.
"Ý chị muốn nói là, chị dựa vào mối quan hệ cũ bắt người ta phải có mặt tại buổi biểu diễn như thế này có vẻ như bắt ép người ta phải làm việc thiện vậy". Lữ Duy Vi nhún vai, "Dù gì thì mỗi người đều có cách thể hiện lòng tốt riêng của mình".
Nh