Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341497

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1497 lượt.

âm Nhiễm thành thật trả lời: "Nếu những người đó chấp nhận sự thuyết phục của chị và đến tham gia thì cũng coi như là đồng thuận với cách biểu đạt này, không nghiêm trọng đến mức là lòe bịp đâu".
Hơn nữa, người như Trần Hoa, làm sao có thể chấp nhận cái gọi là lòe bịp đạo đức được? Ý nghĩ đó vừa thoáng qua trong đầu đã khiến cô giật nảy mình, cô vội cúi đầu xuống và một miếng cơm.
"Em nói cũng đúng". Lữ Duy Vi cười lấy gương ra ngắm mình trong gương, dùng giấy thấm dầu ra thấm mặt, sau đó lại lấy son ra bôi lại, "Tự nhiên chị lại thấy màu của thỏi son này không hợp với bộ váy của chị lắm, em thấy thế nào?"
Nhâm Nhiễm đang phải nuốt miếng cơm trong miệng, ngắm Lữ Duy Vi một lượt từ đầu đến chân, "Em thấy không đến nỗi, chắc là do ánh đèn ở đây thôi. Chị thử sang phòng trang điểm xem sao".
Lữ Duy Vi cười lắc đầu, đứng dậy, "Đến khi học xong tiến sĩ, chị mới bắt đầu học những kỹ năng sơ đẳng về trang điểm, phối hợp với quần áo, luôn cảm thấy môn học này phức tạp, khó thực hiện hơn nhiều so với các quy tắc mậu dịch quốc tế. Em cứ ăn đi nhé, chị phải ra ngoài một lát".
Nhâm Nhiễm đã muốn bỏ dở từ lâu rồi, mắt dõi theo Lữ Duy Vi đi ra, buông đũa xuống, thu hộp cơm lại và vứt vào túi rác rồi theo các nhân viên khác bắt tay vào chuẩn bị cho buổi biểu diễn.
Mãi cho đến khi buổi biểu diễn chính thức được bắt đầu, cô mới thở phào nhẹ nhõm, mấy ngày liền vất vả, thể lực của cô không đủ nên cũng cảm thấy khó chịu, cô đưa tiền cho một tình nguyện viên quen với mình nhờ chị quyên góp giúp rồi xin về trước.
Xe của cô đỗ ở đằng trước nên cô đi men theo con đường hẹp ra phía ngoài, chỉ cần xuyên qua cửa phòng nghỉ của các vị khách quý là có thể đến được sảnh lớn phía trước, nhưng cô lại gặp ngay Lữ Duy Vi đang đứng ở đó, người đàn ông đứng đối diện với Lữ Duy Vi mặc áo sơ mi trắng, quần âu màu tối, thân hình cao lớn và quen thuộc, chính là Trần Hoa.
Ánh mắt Lữ Duy Vi liếc về phía cô, cô đã kịp quay người bước nhanh ra phía cửa bên trước khi đối phương lên tiếng, sau đó đi một vòng thì đến bãi đỗ xe trước mặt, tối hôm nay những câu nói của Lữ Duy Vi đều ám chỉ điều gì đó, nhưng cô thực sự không muốn thăm dò dụng ý của chị ấy, càng không muốn chạm trán với Trần Hoa ở đây.
Tuy nhiên, Nhâm Nhiễm biết rất rõ rằng, nếu điều mà cô nỗ lực tìm kiếm là để cuộc sống trở lại bình thường thì cô không thể tách mình mãi với thế giới bên ngoài. Lý trí của cô nhắc nhở cô rằng, chỉ cần cô có ý định để cuộc sống quay trở lại bình thường thì cô buộc phải nhìn thẳng vào những việc mà từ lầu cô vẫn tránh nghĩ đến đó.
Cô lại nảy ra ý định rời Bắc Kinh một lần nữa, đồng thời bắt đầu bắt tay vào kiểm tra lại tài khoản trong ngân hàng, lên mạng search thông tin, lên kế hoạch cho hướng đi sắp tới.
Ngày hôm nay, như thường lệ, Nhâm Nhiễm đến phòng làm việc của bác sĩ Bạch Thụy Lễ để tư vấn tâm lý, lúc chuẩn bị kết thúc, bác sĩ nói với cô rằng, hiện nay tổ chức tình nguyện viên phát triển rất nhanh, mấy người chủ chốt đang định thành lập một quỹ từ thiện và mời nhân viên chuyên trách phụ trách, hỏi cô có hứng thú thử công việc này hay không.
Cô lắc đầu, "Có thể em lại chuẩn bị đi học lại".
"Thế cũng rất tốt".
"Bác sĩ Bạch", cô ngần ngừ một lát nhưng vẫn nói, "nếu em tạm dừng một thời gian trị liệu tâm lý, thử tự điều chỉnh mình thì bác sĩ có cảm thấy là em... gây chuyện vô cớ hoặc qua cầu rút ván hay không?"
Bác sĩ Bạch Thụy Lễ liền cười: "Không, tôi luôn cho rằng, trách nhiệm của bác sĩ tâm lý là hỗ trợ để bệnh nhân tự tìm cho mình một phương pháp để giải quyết những khúc mắc về mặt tâm lý. Tôi rất vui khi thấy em nhận thức được điều đó và có sự tự tin".
Nhâm Nhiễm thở phào một tiếng, "Thực ra em cũng không dám chắc, không biết có thể làm được như bác sĩ nói hay không".
"Thế này nhé, trước hết chúng ta có thể điều chỉnh một chút tần suất trị liệu, từ mỗi tuần một lần rút xuống thành mỗi tháng một lần. Sự lệ thuộc vào vào cuộc nói chuyện của bác sĩ cũng giống như lệ thuộc vào thuốc, có thể giảm thiểu sự ảnh hưởng đến mức nhỏ nhất, dựa vào sức mạnh của mình để tạo nên sự cân bằng về mặt tâm lý mới được coi là thành công thực sự".
Nhâm Nhiễm đã đồng ý với sự sắp xếp này, "Làm thế nào em mới có thể phán đoán cuối cùng em tự điều chỉnh được mình?"
"Tự mình điều chỉnh là một sự cân bằng trong suy nghĩ, người ta không thể sống mãi trong trạng thái vui vẻ, nhưng cũng không thể suốt ngày chìm trong những suy nghĩ tiêu cực, buồn chán, vấn đề then chốt của quá trình điều chỉnh này là tìm lại được khả năng tự kiểm soát mình, nếu một ngày nào đó, với tiền đề được tự do lựa chọn, em cảm nhận được niềm vui, sự mãn nguyện và thoải mái thì tức là em đã thành công trong việc tự điều chỉnh mình".
"Em nhớ rồi".
Nhâm Nhiễm đứng dậy chuẩn bị cáo từ, bác sĩ Bạch Thụy Lễ liền gọi cô lại, tặng cô cuốn sách Con đường tự mình phát hiện mà ông mới xuất bản.
"Em đã đọc được rất nhiều cuốn sách liên quan đến lĩnh vực tâm lý học rồi, cuốn sách này là đầu tiên tôi viết để dành cho các độc giả bình thường, có thể nội du