Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341487
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1487 lượt.
h, em hoàn toàn không để tâm đến những suy nghĩ của anh ấy. Anh ấy luôn tốt với em, còn em, từ đầu đến cuối em không thể xác định được tình cảm của em đối với anh ấy có phải là tình yêu hay không. Xét cho cùng là em rất ích kỷ, quan tâm đến cảm nhận của mình hơn là quan tâm đến anh ấy. Nếu không phải là em thì chắc chắn anh ấy đã không sa lầy vào cuộc hôn nhân khiến cả hai vợ chồng anh ấy đều đau khổ sớm như vậy, anh ấy càng không thể chết".
"Renee, em đã tự trách mình quá nhiều".
"Làm sao em có thể không tự trách mình chứ, giả vờ em hoàn toàn vô tội trước tất cả mọi chuyện đã xảy ra ư?"
"Thực ra xét trên một mức độ nào đó có thể nói, người nào cũng là người vô tội, bao gồm vợ cậu ấy và em. Không ai có thể dự đoán được hậu quả, cuộc sống cũng không thể cho em cơ hội lựa chọn trong các thời điểm xảy ra biến cố".
"Nhưng em có được sự lựa chọn, chỉ có điều em không lựa chọn anh ấy", ngừng một lát, cô liền bổ sung thêm, giọng lạc đi "Từ trước tới nay em đều không lựa chọn".
"Em cho rằng ngay từ đầu em có thể lựa chọn yêu cậu ấy chứ không, phải là yêu người khác ư?"
Giả thiết này khiến Nhâm Nhiễm không biết phải trả lời thế nào.
"Em xem đấy, chúng ta không thể thay đổi được những chuyện đã xảy ra. Nếu có cơ hội được làm lại từ đầu, để tránh một kết quả nào đó đã biết được từ trước nhưng lại không muốn đối mặt, có thể em sẽ đưa ra sự lựa chọn khác, cuộc sống của các em có thể sẽ đi theo chiều hướng khác, nhưng điều này không đồng nghĩa với việc mọi chuyện sinh lão bệnh tử và những chuyện bất ngờ không xảy ra, em vẫn có thể hối hận vì sự lựa chọn của em.
Nhâm Nhiễm im lặng, một lát sau, cô nói: "Bác sĩ Bạch, gần đây em đang đọc Kinh thánh".
"Renee, em không phải là người đầu tiên muốn tìm biện pháp giải quyết vấn đề qua tôn giáo".
"Cụ nội em là một nhà truyền giáo, đến đời ông nội em bắt đầu tin vào khoa học để cứu nước, cha em là người theo chủ nghĩa vô thần, chắc là ông tin vào luật pháp. Từ nhỏ em không được tiếp xúc với cái gì liên quan đến tôn giáo, trong thời gian du học ở Australia, mỗi lần gặp những người truyền giáo, em đều tìm cớ để tránh đi. Nhưng hiện tại không ngờ em lại muốn tìm câu trả lời qua Kinh thánh, bản thân suy nghĩ này là rất vụ lợi đúng không".
"Tìm kiếm sự cân bằng trong nội tâm là nhu cầu tình thần của con người, không bao giờ nói là vụ lợi được. Kinh thánh có giúp được gì cho em hay không?"
Cô lắc đầu: "Em thấy rất ấn tượng với một số câu, nhưng em vẫn không có cách nào để có được niềm tin với cái đó".
"Có những tín ngưỡng tôn giáo vẫn đòi hỏi mình phải làm chủ cuộc sống, cho dù là thượng đế hay bác sĩ tâm lý cũng không thể thay em tha thứ cho mình".
"Thực ra em không cần phải tha thứ, cứu chuộc đâu có dễ dàng như vậy?" Nhâm Nhiễm cười thiểu não.
"Không ít các nhà tôn giáo cho rằng, tư vấn tâm lý chỉ là cho những người theo chủ nghĩa vô thần liều thuốc an ủi mà thôi. Đúng vậy, nếu không xuất hiện với tư thái thần thánh, sẽ không thể khiến người ta cảm nhận được rằng đã được cứu chuộc. Tuy nhiên, em xem những bộ phim khoa học viễn tưởng, những người có cơ hội được quay trở về quá khứ đều không thể can thiệp vào tiến trình của thời gian, bởi vì họ đến từ tương lai, đối với họ kết quả đã xảy ra, mọi thứ đều không thể thay đổi. Tôi tin rằng số phận bắt nguồn từ sự lựa chọn mà mỗi chúng ta đưa ra dựa trên tính cách của mình, số phận của Kỳ Gia Tuấn không thể được quyết định bởi sự lựa chọn của em Renee ạ".
“Cũng có thể. Em chỉ... không thể thuyết phục được mình gạt ra khỏi đầu ý nghĩ này”.
"Phương Tây có một câu nói rằng, nếu em cứ thương nhớ mãi người đã khuất thì anh ta không thể đi được. Chỉ khi nỗi nhớ dần dần nguôi ngoai, anh ta mới có thể đi lên thế giới cực lạc mà không còn vướng bận điều gì".
Nhâm Nhiễm suy ngẫm rất lâu câu nói này.
Sau khi rời phòng làm việc của bác sĩ Bạch Thụy Lễ, Nhâm Nhiễm vẫn rút điện thoại ra, gọi cho Kỳ Gia Ngọc.
"Chị Gia Ngọc, em xin lỗi, buổi trưa... em rất xin lỗi chị".
"Không sao cả, Tiểu Nhiễm. Chị rất hiểu em".
Nhưng em không hiểu mình. Mặc dù mọi người đều nhấn mạnh rằng, không ai trách cô vì sự ra đi của Kỳ Gia Tuấn, nhưng Nhâm Nhiễm vẫn không cảm thấy nhẹ lòng, gánh nặng trong lòng cô đã đè nén quá lâu, không thể vì thế mà gỡ ra được. Cô nhìn về phía trước với vẻ tuyệt vọng, cổ họng nghẹn lại, không thốt ra được lời nào nữa.
"Em không sao chứ Tiểu Nhiễm"?
Nhâm Nhiễm cố gắng điều hòa nhịp thở: "Em không sao cả chị ạ".
"Lần này chị đến Bắc Kinh, ngoài mấy việc công còn muốn trao đổi với Trần Hoa về kế hoạch trả tiền. Hiện nay hoạt động kinh doanh của nhà họ Kỳ khá ổn, tinh thần của cha mẹ chị đã ổn định hơn rất nhiều rồi, cháu Kỳ Bác Ngạn cũng rất ổn. Tiểu Nhiễm, không ai trách em vì chuyện của Tuấn cả".
Nhâm Nhiễm không thể có sự chuẩn bị về mặt tinh thần để đối mặt với khuôn mặt giống cậu em trai như đúc của Kỳ Gia Ngọc, dường như Kỳ Gia Ngọc cũng hiểu được suy nghĩ của cô nên không nói đến chủ đề này nữa. Sau một hồi im lặng, cô khẽ nói: "Chị Gia Ngọc, tạm biệt chị" rồi cúp