Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341494
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1494 lượt.
ửng sốt ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy anh hơi cười cười: “Nhâm Nhiễm, tháng 8 năm ngoái, đầu tiên là em trốn khỏi Bắc Kinh, sau đó lại trốn khỏi thành phố J, thế đã là đủ lắm rồi, em không cần phải thử chọc tức anh đâu”.
Nhâm Nhiễm ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt gầy nhưng các nét rõ ràng trước mặt ánh mắt anh vẫn sâu thẳm, sâu không thể đoán, nụ cười đó lại càng làm nổi bật khuôn mặt lạnh lùng của anh. Trước ánh mắt của anh, cô đưa mắt nhìn ra chỗ khác, nhìn xuống bàn tay anh, bàn tay đó giống như con người anh, gầy và dài, ngón tay được cắt gọn gàng, mạch máu màu xanh nhạt nổi lên, tràn đầy sức căng không thể nhìn thấy, che kín mu bàn tay của cô. Cô chỉ cảm thấy lòng bàn tay úp dưới tấm khăn trải bàn kẻ ô vuông đang toát mồ hôi, còn bàn tay úp trên mu bàn tay của cô lại vẫn giữ nguyên cảm giác trấn tĩnh, khô ráo.
Cô rút mạnh tay ra, giọng rất dứt khoát: “Phóng viên của tạp chí tài chính kinh tế đang điều tra, nghe nói còn có phóng viên của các tờ báo chứng khoán cũng đang tìm em. Nếu anh không chịu thu hồi cổ phiếu về, dẹp yên chuyện này thì em đành phải triệu tập tất cả các phóng viên có hứng thú với chuyện này để nói rõ tình đầu câu chuyện, chính thức thông báo số cổ phiếu này không liên quan gì đến em”.
Trần Hoa không hề tỏ ra động lòng, “Không sao cả, em có thể đưa danh sách các phóng viên mà em muốn mời cho anh Bang, anh khẳng định là họ sẽ có mặt đầy đủ, đăng toàn bộ nội dung mà em muốn thông báo lên báo đồng thời anh không phản bác, giải thích gì. Tuy nhiên, anh không cho rằng cách làm này giúp được gì cho cái mà em gọi là cuộc sống bình thường mà em muốn sống”.
Nhâm Nhiễm bực quá lại thành ra bật cười, cô lắc đầu, bê cốc cà phê lên uống một ngụm, để mình bình tĩnh trở lại, “Thôi, em thật là điên rồi, biết rõ ràng là anh không thể để lộ ra điểm yếu nào để người ta nắm, cũng không thể bị người ta bắt nạt vậy mà còn dám đe dọa anh”.
“Thực tế là em có thể đe dọa anh đấy”. Trần Hoa chậm rãi nói, “Đương nhiên, việc Ức Hâm tham gia vào việc tái cơ cấu cổ phiếu ST không có vấn đề gì là lớn, nó đã được triển khai từ mấy năm trước rồi, phòng đầu tư chứng khoán phụ trách phân tích thị trường, dự đoán tương lai tái cơ cấu và giá trị đầu tư của chúng, sau đó tham gia vào thời điểm thích hợp, cơ quan hữu quan có thể thoải mái điều tra. Nhưng nếu em tổ chức họp báo thì mọi việc sẽ khác”.
Nhâm Nhiễm nhìn chằm chằm vào anh, anh vẫn không thể hiện gì trên khuôn mặt, dường như đang nói một chuyện không liên quan gì đến mình.
“Chỉ cần em công khai tuyên bố các hành vi giao dịch đứng tên tài khoản cá nhân của em xảy ra trong hoàn cảnh em không hề hay biết thì mặc dù anh chỉ điều động khoản tiền ít ỏi 2 triệu NDT cho chuyện này, nhưng cũng đủ để chứng minh rằng anh dính líu đến các vụ giao dịch mờ ám. Không những phóng viên sẽ tiếp tục khai thác sâu hơn, mà ngay cả ủy ban giám sát thị trường chứng khoán cũng sẽ đến điều tra tình hình vận hành tư bản của Ức Hâm. Anh không biết cụ thể sẽ gây ra hậu quả gì, nhưng chắc chắn là mấy vụ sát nhập sẽ bị đẩy lùi vô thời hạn”.
Trần Hoa nói qua loa như vậy, nhưng Nhâm Nhiễm lại vô cùng sửng sốt, cô ngẫm nghĩ một lúc cơn giận lại bốc lên, “Anh đưa sự lựa chọn này cho em là có ý gì?”
“Anh không có ý định làm khó em, em chủ động gọi điện cho anh, thực ra đã cho thấy sự lựa chọn của em.”
“Đây cũng được coi là em đã đưa ra sự lựa chọn rồi ư?” Nhâm Nhiễm cười khẩy, “Em có thể hỏi anh mang chứng minh thư của em đi mở tài khoản từ lúc nào hay không?”
“Khi anh Bang giúp em hoàn thành các thủ tục bồi thường bảo hiểm”.
Nhâm Nhiễm không thể không cảm thấy sợ, “Lẽ nào lúc đó anh đã nghĩ đến chuyện chắc chắn có một ngày em sẽ ra đi mà không nói lời từ biệt, anh đã phải dùng cách này để ép em lộ diện hay sao?”
Trần Hoa liền cười và lấy từ trong chiếc ví đen ra một tấm ảnh đã ép plastic rồi đặt trước mặt cô, bên trong là hai bản photo chứng minh thư của cô, mặt trước là chứng minh thư cũ, cô nhìn vào ống kính với vẻ mặt nghiêm túc, nhưng vẫn có nét gì đó trẻ con, mang sắc thái của cô thiếu nữ. Mặt sau là bản photo chứng minh thư thứ hai mà hiện cô vẫn đang dùng, cô làm năm 22 tuổi trong một dịp về nước, trong ảnh cô đang mỉm cười trầm tĩnh. Cuộc đời của cô dường như được thu gọn trong này.
Anh cất tấm ảnh vào chỗ cũ, “Đừng sợ, lúc đó anh lấy chứng minh thư của em đi mở tài khoản, chỉ là muốn đăng kí chính thức số cổ phiếu phi lưu thông của công ty bảo hiểm mua cho em từ 5 năm về trước để em đứng tên”.
“5 năm về trước? Lúc đó anh đã bảo anh Bang chuyển khoản cho em 2 triệu NDT rồi mà, ai chẳng thỏa mãn khi thấy vụ đầu tư này mang lại lợi nhuận như vậy, anh còn nợ em gì nữa đâu”.
“Lúc đầu anh định đưa cho em 20 triệu NDT, nhưng lúc đó anh tưởng rằng em đã lấy Kỳ Gia Tuấn, cuộc sống êm ấm, anh không muốn đảo lộn cuộc hôn nhân của em, số tiền còn lại, anh đã đầu tư trung hạn giúp em, mua cổ phiếu phi lưu thông của công ty bảo hiểm, định sẽ đưa cho em lúc em cần”.
Lúc này đây anh đột nhiên nhắc đến Kỳ Gia Tuấn, bất giác Nhâm Nhiễm cảm thấy mơ màng, cô ng