Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1785 lượt.

uần ấp úng, lôi cuốn sổ ghi chép màu hồng từ chiếc túi xách màu cà phê ra. “Cô ấy còn nói, lần trước viết số điện thoại lên tay anh, sợ anh quên nên nhờ tôi đưa lại cho anh.”
“Còn gì nữa không?”
“Hết rồi.”
Cô lắc đầu, xua tay, ánh nắng chiếu lên má càng làm khuôn mặt thanh tú thêm rạng rỡ, Adam thậm chí còn nhìn rõ lớp lông tơ nho nhỏ đang lay nhẹ dưới ánh nắng ấm áp. Động tác phủ nhận kịch liệt đó rất dễ để anh đoán ra cô đang cố ý nói dối, hoặc đang giấu diếm điều gì. Liếc nhìn đồng hồ trên tay, anh đón lấy cuốn sổ, chau mày, nói: “Cô và cô ấy không thân quen, cũng chẳng phải bạn bè, vì sao cô lại giúp cô ấy? Tôi nghĩ cô ấy và cô không chỉ nói mỗi chuyện đó.”
“Ý anh là sao?”
Nghe giọng của anh, Bạch Tiểu Thuần giật mình.
Không sai, Tiết Vịnh Vi và cô cũng nói nhiều chuyện nhưng cô không thể nói ra.
Chính xác hơn là không muốn nói.
Người đến sân bay càng lúc càng đông, đại sảnh càng thêm ồn ào.
Mùi hương bạc hà nhè nhẹ đột nhiên nhạt dần, khiến không khí trở nên trĩu nặng, lòng người cũng vì thế mà nặng trĩu.
Để ý thấy mặt anh tối sẫm lại, đáng lẽ cô không nên hỏi tiếp nhưng lại tò mò.
“Anh là người phương Tây, trong văn hóa của các anh, con gái chủ động làm quen, theo đuổi con trai là việc rất bình thường, có lẽ anh không cảm thấy ngạc nhiên và chán ghét với xử sự của Vivian ấy chứ? Thật ra, chỉ cần có tình cảm, con trai theo đuổi hay con gái chủ động cũng chẳng có gì quan trọng cả, điều quan trọng là…”
Người đàn ông đang im lặng bỗng đứng dậy, thân hình cao lớn, lực lưỡng che lấp ánh sáng trước mặt cô.
Cô ngẩng lên nhìn, đôi mắt màu xanh nước biển sáng trong càng đậm màu, khiến người ta thẫn thờ.
Cho dù là “friend talking” thì không phải chuyện gì cũng có thể nói được. Bạch Tiểu Thuần lập tức đoán ra mình đã nói gì đó khiến người ta tức giận, nhưng cô thấy mình chẳng nói gì quá đáng, vừa nãy chẳng phải anh vẫn bình thường sao? Tự nhiên lại bực tức. Đúng là vui buồn thất thường, thật khó hiểu.
Cô cắn môi, đứng dậy, bất an nói: “Sorry, có phải tôi…”
Cô len lén nhìn anh, vẫn ánh mắt dịu dàng ấy, khiến người ta trở nên yếu đuối.
Hít một hơi thật sâu, Adam cố gắng kiềm chế cảm giác lạ lùng trong lòng rồi tự trách mình. Từ trước đến giờ, cô chưa bao giờ quên thân phận giữa cấp trên và nhân viên, trước ánh mắt hay vẻ mặt không bình thường của anh, cô đều cảm thấy lúng túng, thậm chí là sợ hãi.
“No, tôi phải xin lỗi cô mới đúng. Đến giờ xếp hàng làm thủ tục rồi…”
“Tôi đợi anh kiểm tra an toàn rồi mới về.” Lễ phép hay nhận lỗi cũng được, dù sao về lý về tình, tiễn Phật phải tiễn đến tận Tây Thiên.






Các cửa kiểm tra đều xếp thành từng hàng dài, hai người họ chọn cửa tương đối ít người.
Thấy anh không nói gì, Bạch Tiểu Thuần nghĩ đi nghĩ lại nhưng vẫn không tìm được nguyên nhân dẫn đến sự khó chịu đó, chỉ biết lặng lẽ theo sau.
Ba phút, năm phút, khoảng hơn mười phút sau, cuối cùng cũng chỉ còn hai người xếp hàng.
Adam quay sang nhìn cô, cô vội vàng quay mặt đi chỗ khác, đôi môi màu hoa anh đào không chúm chím như mọi khi mà chu lại, lộ rõ vẻ buồn bã, dường như đang có điều khó nói. Tư thế hoạt bát phía trước không ngừng thôi thúc cô nhớ tới một bóng hình trong ký ức, lồng ngực bỗng nhiên nhói đau, khiến góc nhỏ trong trái tim ai kia tự cho rằng đã có thể kiềm chế bỗng nhiên sụp đổ, anh nhẹ nhàng hỏi: “Sherry, cô quen Nick từ khi nào vậy?”
“Đại học năm nhất.”
Sau đó, nhớ lại những gì đã xảy ra hôm nay, cô mới nhận ra, tấm chân tình và sự dịu dàng của anh sâu lắng như là nước mùa thu, âm thầm, dịu ngọt.
Tết được nghỉ bảy ngày.
Bốn giờ sáng ngày Hai mươi chín Tết, hai chị em họ Bạch lên tàu về quê.






Chị hoài niệm bọn chị của những ngày xưa nhưng chị càng yêu bản thân mình của bây giờ
Cô trốn chạy.
Thời gian đầu khi mới chia tay, cô cũng giống như các cô gái thất tình không thể quên đi ký ức khác, đôi lúc nghĩ nếu Thư Hạo Nhiên chủ động lên tiếng đề nghị mình quay trở về bên anh ta thì sẽ thế nào. Nghĩ mãi, nghĩ mãi, khoảng thời gian hai năm hóa thành bong bóng mơ mộng đủ màu sắc, từng quả, từng quả bay lên rồi lại vỡ tan.
“Lần đầu tiên em cùng anh về nhà, chúng ta đã ngồi chuyến tàu đêm, trong tiếng xình xịch ấy, anh đã nói, nếu như chuyến tàu này có thể chạy đến một nơi trời đất hoang vu thì tuyệt biết mấy. Anh nói, nếu được ở bên em, qua một đêm, bỗng trở nên già cỗi cũng chẳng phải là một việc đáng sợ. Anh nói, nếu sau này chúng ta thực sự sẽ sống ở Anh, nhất định phải đến quê hương của Wordsworth và Shakespear, vì ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau, anh đang ngồi đọc những tác phẩm của họ. Anh còn nói, yêu trên thế gian này có muôn hình vạn trạng thực ra cũng không nằm ngoài những gì được miêu tả trong Kinh thi, thật tuyệt vời khi được nắm tay em, cùng nhau già đi…”
Cuối cùng cũng không thể kìm nén được, nước mắt bỗng tuôn trào.
Trong toa càng lúc càng đông người, Thư Hạo Nhiên đứng dậy, rời đi. Trước khi


XtGem Forum catalog