Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341787

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1787 lượt.

là có nhiều thời gian để học tiếng Trung hơn.”
Trong tiếng pháo đì đoàng, Bạch Tiểu Thuần lúc này đầu tóc vẫn như ổ rơm, ngơ ngẩn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đối với những nhân viên được điều động tới một quốc gia khác làm việc, công ty luôn có chế độ đãi ngộ đặc biệt.
Chung cư công ty thuê cho Adam không hẳn coi là nơi tốt nhất Thượng Hải nhưng chắc chắn không khác nơi ở của đại gia là mấy. Ở nơi đất đai đắt đỏ, nhà nào biết nhà nấy, nơi chỉ dành cho người nước ngoài ở ấy, có không khí Tết mới là lạ. Hơn nữa, mỗi dịp cuối năm, ở Trung Quốc sẽ diễn ra một cuộc di dân ngắn hạn từ các thành phố lớn trở về quê, Thượng Hải cũng không phải là ngoại lệ. Sự náo nhiệt thực sự của ngày Tết không phải ở những nơi phồn hoa đô thị, mà là ở những miền quê nhỏ bé, chẳng trách anh nói không khí im ắng như vậy.
Mỗi dịp Tết đến xuân về càng nhớ người thân thêm bội phần, Adam lúc này chỉ biết những từ như “xin chào”, “tính tiền” chắn hẳn không biết đến câu thơ ấy, mà tức cảnh sinh tình cũng là một điểm chung của con người. Mọi người đi chơi Tết, anh một mình một bóng, trong lòng chắc hẳn cô đơn lắm, hơn nữa lễ Giáng sinh, anh cũng không được về nhà. Sực nhớ, thực ra Adam không lớn hơn mình là mấy, trong lòng cô bỗng trỗi dậy cảm giác dịu dàng tha thiết. Chẳng phải bình thường cô vẫn cảm thấy vẻ mặt tươi tỉnh và ôn hòa của anh có sự trong sáng của môt đứa trẻ sao? Có lẽ lúc này, tâm trạng của anh chẳng khác gì một đứa trẻ đang trải qua nỗi cô đơn. Nghĩ ngợi một lúc, cô gọi điện cho Adam. Chuông đổ được hai hồi, Adam lập tức bắt máy, vừa lên tiếng đã dùng tiếng Trung chúc cô năm mới vui vẻ. Mặc dù vẫn còn ngượng ngùng nhưng ngữ điệu của anh lên xuống, có vẻ cực kỳ thích thú.
Sau khi nói chuyện, hỏi han vài câu, anh nói hôm qua sếp Lý gửi cho anh một email rất dài. Sau Tết, thành phố G sẽ tổ chức một cuộc giao lưu lớn dành cho các doanh nghiệp, tất cả doanh nhân nổi danh khắp miền Nam đều tham dự, ông ấy đã đăng ký, hy vọng tới lúc đó, Adam có thể dành thời gian tới tham dự cùng. Bạch Tiểu Thuần hiểu dụng ý của sếp Lý, ông ấy cảm thấy mình chưa thực sự đủ sức nặng để tham gia những cuộc gặp gỡ như thế này, đưa một tổng giám đốc người nước ngoài đi cùng, sẽ có tác dụng nâng cao hình tượng cho công ty. Hơn nữa, bản thân Adam cũng hy vọng có thể hiểu thêm và quen biết nhiều hơn với các doanh nhân nổi tiếng các giới của doanh nghiệp trong nước, quả thực đây là một cơ hội tốt.
Đang nói dở, mẫu thượng đại nhân bước vào thúc giục, cô đành phải vội vàng cúp máy. Trước khi cúp máy, Bạch Tiểu Thuần khéo léo khuyên Adam đừng học tiếng Trung liên tục như vậy, nên ra ngoài đi lại, trải nghiệm không khí Tết của người Trung Quốc. Về lý do, cô đương nhiên không nói mình cảm thấy anh đáng thương vì chỉ sống một mình, không hòa nhập với thế giới xung quanh, mà nói rằng năm ấy, khi cô học tiếng Anh, thầy giáo đã nhắc đi nhắc lại điều này: “Không có con đường tắt nào để học tốt ngoại ngữ, chỉ có con đường duy nhất là nghe trước nói sau và luyện tập thật nhiều.”
Câu chuyện nhỏ xen ngang ấy nhanh chóng bị những lịch trình kín mít vùi lấp. Trong cuộc họp lớp cấp ba, các bạn học của cô hầu hết đã kết hôn và sinh con, chàng này kêu ca kẹp vào giữa trận chiến của bà mẹ và nàng dâu, nàng kia hỏi kinh nghiệm sinh nở và nuôi dạy con cái, một người vẫn độc thân trên con đường tiến về phía trước như Bạch Tiểu Thuần ngoài chào hỏi thông thường, hoàn toàn không có cơ hội nói chen vào. May mà ngày ấy cô không quá nổi bật trong lớp nên cũng không bị người khác chú ý. Buổi tối sau khi đi hát karaoke về, cậu bạn duy nhất trong lớp vẫn còn đang học tiến sĩ được lớp trưởng sắp xếp đưa cô về nhà một cách hoàn toàn hợp lý…
Người này tên Trị họ Vương, cũng là một “kẻ độc thân”, hay còn gọi là đồng bệnh tương lân. Bạch Tiểu Thuần cũng chẳng thân thiết với anh chàng này lắm, chỉ nhớ mang máng anh ta vừa cao vừa gầy nên lúc nào cũng đứng cuối hàng, được mọi người đặt biệt danh là “Vương cây sào”.
Những câu chuyện chẳng mặn chẳng nhạt bỗng rơi vào im lặng sau một ngã rẽ trên đường về nhà, trong lúc đang nghĩ ngợi xem nên nói gì tiếp, người im lặng nhiều hơn bỗng nhiên lên tiếng: “Công ty cậu đang làm cũng tốt đó chứ.”
“Cậu biết à?” Tuy không nằm trong top mấy trăm công ty hàng đầu thế giới nhưng tập đoàn Good cũng là công ty đa quốc gia, có trụ sở và công trường tại bốn mươi quốc gia trên thế giới, chắc cũng xứng đáng hai chữ “rất tốt” đó.
“Mình còn biết sau khi tốt nghiệp, cậu xin vào đó làm và chưa từng đổi việc lần nào.”
“Đúng vậy, mình cũng không có tham vọng gì lắm.”
“Cậu không phải không có tham vọng mà là sợ những nỗi khổ mơ hồ.”
Cậu ta nói rất thẳng thắn, may là sau khi quen Adam, khả năng chịu đựng những lời nói thẳng của Bạch Tiểu Thuần càng ngày càng tốt, cô không biết nói gì, cười khẽ.
“Sao lại thế?”
“Con người có bản năng chạy về hướng có lợi và tránh xa những thứ có hại, mong muốn một cuộc sống yên ổn là tâm lý hết sức bình thường của con người nhưng kinh nghiệm của mỗi người mỗi khác, mức độ cũng không giống nhau.”


XtGem Forum catalog