Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341684

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1684 lượt.

đi, anh rút một bức thư từ trong túi áo choàng, nhét vào tay Bạch Tiểu Thuần.
Một sớm mùa đông, mây mù giăng phủ, lạnh thấu tâm can. Con tàu từ từ tiến về phía trước, tiếng còi hú inh ỏi phá tan vẻ u ám của buổi sớm mai. Nhìn qua khung cửa sổ, Thư Hạo Nhiên vẫn đứng trên sân ga, vẫy vẫy tay. Chầm chậm, chầm chậm, dáng người màu xanh nước biển mờ dần, mờ dần rồi biến mất hẳn.
Trở lại thực tại, cô thấy Bạch Tiểu Điệp ở giường đối diện mình đang nghĩ ngợi vẩn vơ, cô quay mặt đi chỗ khác, may là Bạch Tiểu Điệp không truy hỏi đến cùng như thường lệ. Tiểu Thuần lật giở mấy cuốn tạp chí một lúc rồi xoay người vào trong, ru vỗ giấc ngủ.
Con đường dài tăm tắp, bầu trời càng lúc càng sáng, những làn sương dày đặc che khuất ánh mắt trời chiếu rọi, Bạch Tiểu Thuần không hề buồn ngủ, liền mở phong thư màu xanh nhạt, lấy ra một bức thư có in hình hoa văn. Dày đặc mấy trang giấy toàn chữ là chữ, thực ra nét chữ của Thư Hạo Nhiên không được coi là đẹp, nhưng là dân kỹ thuật, khả năng sử dụng từ ngữ và cách diễn đạt rõ ràng của anh vẫn khiến người ta phải tán thưởng. Mấy nghìn chữ dài dằng dặc, anh không hề nhắc đến chuyện tình cảm giữa hai người, chỉ nói đông luận tây, từng câu từng chữ đều bộc lộ sự nhớ nhung và tiếc nuối những gì đã qua.
Tiểu Bạch,em đã từng nói, cho dù là điện thoại, fax hay email đều không thể thay thế những bức thư tình được viết bằng tay. Tình cảm được thể hiện qua từng nét bút, từng chữ, từng câu còn tuyệt với hơn cả ngàn những lời có cánh.
Từ bây giờ trở đi, chỉ cần em bằng lòng, lúc nào anh cũng có thể viết thư cho em, mãi đến khi chúng mình đã tóc bạc da mồi, răng rụng hết.
Được nắm tay em, cùng nhau già đi.
Ngày ngày mong ngóng, chờ đợi em về.
Những câu cuối cùng hòa theo tiếng còi tàu vang vọng mãi trong tâm trí, Bạch Tiểu Thuần từ từ bò dậy, ngồi tựa vào cửa sổ. Những giọt sương đọng trên kính cửa sổ dần tan biến, mặt trời từ từ nhô lên phía chân trời, xua tan hoàn toàn màu u ám của màn đêm, không gian hiện lên một màu xanh nhẹ nhàng ngút ngàn… Một cảm giác lành lạnh, dường như là những giọt nước khẽ len qua khóe mắt.
Không phải là cô không hiểu sự kiêu ngạo của Thư Hạo Nhiên.
Một người đàn ông sẵn sàng vứt bỏ những tháng ngày giàu sang phú quý trước đây quả thật rất đáng trân trọng, cô cũng hiểu điều đó. Nhưng tại sao cô không thể tìm lại được sự dũng cảm để nắm chặt lấy tình yêu như thuở ban đầu ấy? Là vì giống như một lần bị rắn cắn mà sợ đến mười năm, hay vì một nguyên nhân nào luôn thường trực trong lòng? Một Tiết Vịnh Vi xinh đẹp, hào phóng, một Thư thị phu nhân cao cao tại thượng, không chỉ có vậy, những chuyện đã xảy ra trong quá khứ quả thực có thể nhẹ nhàng xóa bỏ như vậy sao?
Có lẽ đều đúng cả.
Hoặc có lẽ, đều không phải.
Núi rừng trùng điệp, sông nước mênh mông, sơn thôn ngói rạ, đồng ruộng hoang vu, khung cảnh của những ngày mùa đông bên ngoài cửa sổ không hề giống chuyến tàu du lịch mùa hè với những khung cảnh tươi mới trong ký ức.
Vừa rực rỡ lại vừa bi thương.
Kìa vừa hoan hỉ, bỗng dưng bàng hoàng.
“Chị, anh ta viết gì vậy? Nhìn sắc mặt chị không tốt lắm. Lát nữa về đến nhà, chị nhớ cười lên nhé, không bác gái lại lo lắng.”
Những ký ức lãng đãng trôi nổi trong mười mấy tiếng ngồi trên tàu chẳng dễ gì tan biến, trên chuyến xe bus số 5 trở về nhà, Bạch Tiểu Điệp quan tâm căn dặn.
Đường sá quê hương không hoa lệ như ở thành phố G, nhưng lại khiến cô cảm thấy thân thiết kỳ lạ.
Bạch Tiểu Thuần nhìn đôi mắt đen láy, sáng ngời của cô em gái, trả lời chẳng liên quan: “Lần sau về ngồi máy bay thôi, đi tàu mệt thật.”
“Hả?” Bạch Tiểu Điệp ngạc nhiên nhưng nét vui mừng lướt qua trong đôi mắt. “Tại sao?”
Cắn cắn đôi môi hồng tươi, biết rõ cô em gái thông minh, xinh đẹp hẳn hiểu ý nghĩa câu nói ấy, Bạch Tiểu Thuần ngẩng mặt nhìn bầu trời xanh thẳm với những đám mây lững lờ trôi, khẽ thở dài.
“Chị hoài niệm bọn chị những ngày xưa nhưng chị càng yêu bản thân mình của bây giờ.”
Họ hàng thân thiết nườm nượp đến thăm, ăn lẩu giết gà, gặp lại những người bạn thời thơ ấu, cùng chơi long môn trận, ở nhà thật tuyệt vời, đó là mẫu thượng đại nhân Lý Mỹ Phân luôn miệng phàn nàn cô đã đến tuổi kết hôn, nghe nhiều đến mức đầu phát phình ra gấp hai lần. May là từ nhỏ cô đã quen với việc học thuộc bài như vẹt đọc thơ, những lúc không thể nghe tai trái cho ra tai phải thì đành coi đó như một chút an ủi cho những ngày tháng nhớ nhung. Hôm nay, Bạch Tiểu Thuần thức chờ Giao thừa, tiếng chuông báo mười hai giờ điểm một cách chính xác, vô số tin nhắn chúc mừng năm mới lũ lượt ùa đến. Những tin nhắn chúc Tết hầu hết là những tin nhắn chẳng thú vị gì, người này chuyển của người kia, người kia chuyển lại của người khác, cô chẳng mấy hứng thú. Sáng mùng Một mở điện thoại ra, cô bỗng phát hiện có một tin nhắn được gửi từ số của Adam.
“Sherry, chúc mừng năm mới! Cô nói đón năm mới là thời khắc náo nhiệt nhất trong năm của người Trung Quốc, tôi lại cảm thấy Thượng Hải những ngày này chẳng khác gì so với ngày thường, chỉ có một điều khá hay ho, đó