Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.

Immanuel Kant (1724 – 1804): triết gia nổi tiếng người Đức.
“Anh có biết Kant không?”
Rất lâu sau, ngẩn ngơ ngẩng đầu như đang bước chậm rãi trên một vùng đất hoang dã rộng lớn, Bạch Tiểu Thuần nhỏ giọng lên tiếng.
“Two things fill the heart with renewed and increasing awe and reverence the more often and the more steadily that they are meditated on: the starry skies above me and the moral law inside me.” Giọng nói như làn gió xuyên qua kẽ lá, nhẹ nhàng dễ chịu nhưng không làm mất đi cảm giác tôn kính từ tận đáy lòng.
Một sự vui mừng ngạc nhiên dâng lên trong đôi mắt trong sáng bị những hạt sương đêm làm mờ đi đôi chút, cô nghiêng đầu, trong lòng vang lên từng chuỗi âm thanh dội lại như tiếng gió thổi qua tán tùng… Câu anh vừa nói chẳng phải là câu nói cô đang nghĩ đến sao?
“Anh cũng nghĩ đến điều đó à?”
“Ngày trước khi còn ở Mỹ, tôi thường một mình lái xe đến những nơi hoang dã rộng lớn để ngắm sao. Một đêm đầy sao rực rỡ và tĩnh lặng có thể khiến người ta cảm thấy nghẹt thở.” Adam gật đầu trả lời, sau đó dừng bước, cố gắng ngẩng đầu nhìn lại phía sau, giống như một tín đồ đang kính cẩn hành lễ. “Khi ấy, tôi thường nhớ đến câu nói này của Kant. So với vũ trụ bao la vô hạn, sinh mệnh quả thật quá nhỏ bé, nhưng chính những sinh mệnh nhỏ bé ấy đã tạo ra những điều vô hạn, thậm chí không ngừng cải tạo tự nhiên, tương lai có thể bao gồm cả vũ trụ. Mối liên hệ ấy vô cùng kỳ diệu, không phải sao? Cô biết ước mơ ngày bé của tôi là gì không?”
“Là gì vậy?”
Chuyên ngành đại học của anh là kiến trúc, ngày thường tác phong và cách thức làm việc rất giống với những người học ngành tự nhiên, quen với việc tính toán, ước lượng, phán đoán thông qua các số liệu và lượng thông tin. Nhưng lúc này, thần thái và những câu nói của anh lại rất giống với một người học ngành xã hội, lãng mạn và đầy chất thơ. Trở về thực tại, trên khuôn mặt hồi tưởng của anh nở một nụ cười ngượng ngùng, nói nghiêm túc: “Lúc trước, tôi luôn mơ ước sẽ được làm một nhà phi hành vũ trụ, đi khám phá sự vô hạn bao la của vũ trụ.”
“Anh cũng ngưỡng mộ Armstrong ư?”
Có lẽ đứa trẻ nào cũng tò mò với những câu đố chưa có lời giải đáp, cho dù là một bé gái. Từ nhỏ đã không còn cha, mẹ phải đi xa kiếm tiền nuôi gia đình, quãng thời gian tuổi thơ của Bạch Tiểu Thuần không có bố mẹ bên cạnh, trừ việc thỉnh thoảng ra ngoài chơi, cô thích nhất là đọc truyện tranh, lớn hơn một chút là những cuốn sách khoa học viễn tưởng và truyện tranh viễn tưởng, còn mộng mơ một ngày được lên vũ trụ, thật tuyệt biết bao. Nếu cả thế giới này đều cô đơn, đi đến tận cùng vũ trụ, có phải sẽ chạm được vào ngọn nguồn của nỗi cô đơn hay không?
“Ông ấy rất tài giỏi.” Adam ca ngợi. “Nhưng ước mơ của tôi không liên quan đến ông ấy, có lẽ do lúc bé chỉ có một mình nên tôi luôn cảm thấy cô đơn.”
“Cô đơn?” Cô không hiểu.
“Tôi không có anh chị em.”
“Anh không có anh chị em ư? Nước Mỹ đâu có kế hoạch sinh đẻ, rất nhiều gia đình chắc không chỉ muốn có một con giống như ở Trung Quốc.”
Lời vừa dứt, Bạch Tiểu Thuần liền cảm thấy không ổn.
Nói chuyện công việc thì chẳng sao, hỏi chuyện gia đình người ta làm gì cơ chứ?
Chàng trai đang đứng dưới gốc cây ngọc lan bỗng im lặng, ánh sáng xuyên qua những tán lá sum sê, trượt qua những đóa hoa trắng như ngọc rồi dừng lại trên đôi vai rộng. Giống như ngửi thấy mùi hương ngọc lan bay tới, anh hơi ngập ngừng giữa không gian nửa tối nửa sáng, hơi thở gấp gáp, gợi cảm.
“Xin lỗi, có phải tôi đã nhắc đến chuyện gì không nên nói không?”
Khuôn mặt bỗng nhiên nóng bừng, may mà trời tối nên che giấu được, cô vội vàng lên tiếng, xóa tan cảm giác bất ngờ ập đến.
“Không phải.” Adam nói, bóng hai hàng lông mày sẫm màu phủ xuống hoàn toàn đối ngược với làn da trắng. “Có những chuyện không phải không nên nhắc đến, không thể nhắc đến, chỉ là giống như phản xạ không muốn nhớ lại, vì mỗi lần nhớ tới lại có cảm giác như trải qua nó thêm một lần nữa. Chính vì vậy, rất nhiều người không muốn nhớ về những gì đã qua. Tôi nghĩ, cô có thể hiểu được cảm giác này của tôi, đúng không?”
“Đúng vậy.” Chưa bao giờ nghĩ một người như anh cũng có những chuyện buồn không muốn nhớ lại, Bạch Tiểu Thuần khẽ gật đầu… Cũng giống như Thư Hạo Nhiên và mối tình trước đây của cô, cô không hề muốn nhớ lại, dần dần hình thành thói quen trốn chạy, không phải sao?
Bước đi trên những vệt sáng đứt quãng, hai người chẳng ai bảo ai, trở nên im lặng. Bước đến cuối con đường, lại là một ngã ba nhỏ khác. Không chờ cô hỏi, Adam đã chọn con đường phía bên phải. Thấy anh chắc chắn như vậy, Bạch Tiểu Thuần im lặng bước theo. Con đường này khuất giữa rặng cây um tùm xanh tốt, rải đầy những viên sỏi nhỏ, thích hợp cho những người muốn massage chân. Đi trên đôi giày cao gót, chân cô truyền đến cơn đau âm ỉ. Cuối xuân đầu hè, cây cối đua nhau mọc um tùm, những cành lá chi chít như những chiếc ô rủ xuống, chắn hết ánh sáng của những ngọn đèn đường bao quanh, im lìm giống như một dãy hành lang dài hun hút. Không có tiếng chim chóc ca hót, không có những âm th


XtGem Forum catalog