Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.
tòa biệt thự tọa lạc giữa vườn hoa, có tổng cộng bốn phòng, tầng một có hai phòng dành cho Owen và Jack, căn phòng tốt hơn trên tầng hai dành cho Adam, phòng còn lại sắp xếp cho Bạch Tiểu Thuần. Một toà nhà bốn phòng, ba người đàn ông cũng đã đành, vấn đề là Owen và Jack đã hẹn bạn đi đánh bài, có lẽ sẽ chơi cả đêm không về, điều đó có nghĩa, tòa nhà sẽ chỉ có hai người, một trai một gái đều đơn thân!
Như sét đánh giữa trời quang, cô không tiện nói, cầm thẻ phòng, miệng méo xệch, ngại ngùng nói: “Giám đốc, chị Hà ngủ ở đâu? Cháu… cháu không quen ngủ một mình, muốn ngủ cùng chị ấy.”
“Cô ấy cùng hai người khác đi tắm suối nước nóng rồi.”
“Dạ… cháu…”
“Đừng đợi nữa, họ đi cùng nhau thì chắc quên cả thời gian. Lớn thế này rồi mà còn sợ ngủ một mình, chẳng phải từ trước đến giờ cô vẫn một mình một phòng sao?”
“Chỉ có mỗi cháu và Adam, không…” Tuy không phải ở chung một phòng nhưng dù sao cũng chỉ cách có một bức tường, lại không có ai khác, quả thật có vẻ không thích hợp.
“Làm sao hả?” Sếp Lý không cho là như vậy. “Sao cứ ấp a ấp úng? Còn có người đang đợi tôi nữa đấy. Có bản đồ hướng dẫn đấy, cô đưa Adam về đó nghỉ ngơi, cậu ấy không rành tiếng Trung, không biết đường.”
Vội vàng chào tạm biệt Adam, ông rảo bước rời đi. Thấy ánh mắt dò hỏi của người đàn ông cao lớn đứng trong ánh đèn rực rỡ quét tới, cô đành lấy hết can đảm bước qua, trong lòng chỉ biết âm thầm than thở. Bước ra ngoài cửa lớn, nhận trách nhiệm dẫn đường, cô mở bản đồ ra, miệng lại một lần nữa méo xệch... Tấm bản đồ dọc ngang chi chít, dày di dày dít, cô vốn dĩ không giỏi xác định phương hướng, đây đúng là một bài toán vô cùng nan giải. Bầu trời ở cách xa trung tâm thành phố có màu xanh khổng tước, những ngôi sao sáng lấp lánh lúc thưa lúc dày, mùi hương ngọc lan len vào phổi theo từng nhịp hít thở. Người đã về hết, sự ồn ào được thay thế bằng bầu không khí tĩnh lặng, chỉ còn lại những ngọn đèn đường sáng rực đứng im lìm xen lẫn hàng cây xanh um tươi tốt. Đã lâu lắm rồi chưa được tận hưởng bầu trời sao lấp lánh như đêm nay, Adam ngẩng đầu nhìn bầu trời, im lặng trong chốc lát. Buổi tối hôm nay, anh uống không nhiều, cảm giác mệt mỏi thỉnh thoảng lại trỗi dậy trong lòng.
Anh biết, tình hình trước mắt không phù hợp để tiếp tục nói chuyện, đặc biệt là những nhân vật có liên quan trong thương nghiệp, về dự án Du Thành CBD, anh đã được nghe từ sớm và nhận được chỉ thị của tổng công ty tại Mỹ, nhất định phải giành được dự án này nên khi nãy Thư Kiến nhắc đến, anh chỉ lịch sự nói một câu để cho qua. Anh không rõ cảm giác mệt mỏi ấy từ đâu đến, do bận rộn quá, hay do mình tự thay người ta đưa ra một quyết định chẳng biết là tốt hay xấu? Liếc thấy người con gái bên cạnh cầm tấm bản đồ xoay đi xoay lại, anh bất giác khẽ cười, chẳng còn muốn tìm kiếm đáp án nữa, nhẹ nhàng lên tiếng: “Không tìm thấy chỗ đó à?”
Ngẩng đầu, Bạch Tiểu Thuần vẫn chưa biết phải đi như thế nào, bực bội giải thích: “Tôi không giỏi xác định phương hướng lắm, bản đồ này lại…”
“Đưa tôi.”
“Trong này viết tiếng Trung.”
“Không sao, có thể hỏi cô mà.”
Không biết làm thế nào với công việc mang tính “kỹ thuật” này, cô ngoan ngoãn đưa tấm bản đồ cho anh. Nói cảm ơn theo thói quen, Adam nheo mắt nhìn tấm bản đồ nhỏ chi chít chằng chịt. Anh hết sức tập trung, nhìn nghiêng, gương mặt có chút mờ ảo dưới ánh đèn, toát lên một nét dịu dàng kỳ lạ, giống làn mưa rơi trong đêm xuân, lặng lẽ thấm ướt trái tim.
Một lúc sau, anh đưa trả cô tấm bản đồ, nói dõng dạc: “Đi nào.”
“Hả?” Không hỏi câu nào mà đã biết rồi? Bước theo những sải chân dài và nhanh của anh, cô không yên tâm, hỏi: “Anh mới xem một lượt đã biết phải đi thế nào rồi sao? Đây là lần đầu tiên đến đây đấy.”
“Bản đồ đã nằm trong đầu tôi rồi…” Khoác áo ngoài, Adam chỉ vào đầu mình, sau đó chỉ lên bầu trời. “Chỉ cần xác định rõ phương hướng, sẽ không bị lạc.”
Đây không phải là lần đầu tiên được chứng kiến khả năng ghi nhớ tuyệt vời của anh, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu. Bầu trời đêm bao la chi chít sao giống như đang phát ra những ánh sáng lấp lánh trên tấm màn khổng lồ màu xanh thăm thẳm, toát ra vẻ lạnh lùng mà cao quý, một khung cảnh tuyệt đẹp, yên bình và hùng vĩ.
“Hai điều tràn ngập tâm tư với mọi sự ngưỡng mộ và kính sợ luôn luôn mới mẻ và gia tăng mỗi khi nghĩ tới: bầu trời đầy sao trên đầu tôi và quy luật đạo đức ở trong tôi.”
Nhớ lại câu danh ngôn được khắc trên tấm bia của Kant[5'>, cha đẻ của trường phái triết học cổ điển Đức, cảm giác cô đơn, lạnh lẽo, nhỏ bé trước đất trời rộng lớn dâng lên trong lòng. Những cành hoa ngọc lan dọc con đường nằm giữa rặng nguyệt quế im lìm đến bất tận, vừa đi vừa ngắm nhìn, cảm giác rối bời đang bồng bềnh trong cơ thể bỗng dịu đi nhiều. Những ngọn đèn và bóng cây đan vào nhau, con đường gập ghềnh, mờ tỏ giống như bóng dáng của vô số những ngôi sao rơi xuống. Hai người kề vai bước về phía trước, chẳng ai bảo ai, cả hai đều im lặng, những bước chân rất đều và nhẹ, như sợ chỉ cần bất cẩn là có thể làm kinh động đến màn đêm tĩnh lặng như đêm nay.
[5'>