Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341690
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.
anh tí tách, chỉ có tiếng thở đều đều khi trầm khi bổng của hai người. Bạch Tiểu Thuần bước chậm rãi, vẫn đang suy nghĩ xem những lời khi nãy có phải đã làm cho Adam cảm thấy không vui, cô muốn khuấy động không khí, liền mỉm cười, nói: “Gần đây tôi đang theo dõi bộ phim truyền hình về một nữ gián điệp, tên là Nikita, anh nghe đến tên cô ấy bao giờ chưa? Bộ phim do Maggie Q đóng vai chính.”
“Ừm.”
Câu trả lời nhỏ đến mức chỉ vo ve như tiếng muỗi kêu. Cô cắn cắn môi, nói tiếp: “Còn cả The Big Bang Theory, nghe nói tuần nào cũng xếp thứ nhất ở Mỹ, anh có xem không?”
“Thỉnh thoảng.”
“Ồ.”
Cuộc đối thoại nào cũng thế, nhất định phải có một người nói và một người đáp. Nếu chỉ có một người thao thao bất tuyệt thì không thể gọi là nói chuyện được. Anh lúc nào cũng rộng lượng, khoan dung, phong độ ngời ngời, cho dù gặp phải những chủ đề không hứng thú hoặc không hiểu rõ cho lắm, ngày thường cũng sẽ lịch sự đối đáp vài câu, chưa bao giờ lạnh lùng như lúc này. Trong lòng bất giác dâng lên cảm giác tội lỗi, Bạch Tiểu Thuần sầu não vì mình nói năng chẳng suy nghĩ, tự xỉ vả một thôi một hồi, quyết tâm không nói linh tinh nữa, hỏi luôn vào vấn đề công việc: “Khi nãy Thư Kiến tiên sinh nói dự án Du Thành CBD có tổng dự toán tám nghìn vạn, đây là con số lớn nhất tôi được nghe kể từ khi bước chân vào công ty, công ty mình có phải…”
“Nhất định phải giành được.”
“Ồ.”
Lời nói đơn giản, rõ ràng, đây là biểu hiện của việc không muốn nói chuyện. Một chủ đề nghĩ nát óc mới ra bị dập tắt không thương tiếc, cô hoàn toàn hết cách, chỉ biết tiếp tục duy trì sự im lặng quỷ quái. Điều quỷ quái hơn là, lúc bước qua một ngọn đèn đường, trong lòng vốn cảm thấy bất an, cô nhân cơ hội đó quay sang nhìn chàng trai đang cùng bước bên cạnh, bỗng phát hiện khóe môi anh đang như nở một nụ cười. Lúc không vui vẫn có thể cười, quả thực không giống với phong cách của anh, cô liền cảm thấy sởn gai ốc. Cùng với ý nghĩ đó, cô bất giác bước nhanh hơn, cuối cùng cũng bước ra khỏi con đường lát đầy sỏi đá, hai ngọn đèn trắng và ánh sao thi nhau tỏa sáng, khung cảnh rực rỡ trước mắt xuất hiện với một căn biệt thự rộng lớn, hoa cỏ dịu dàng lung lay theo từng cơn gió trong sắc đêm trong trẻo, hồng nhạt dịu dàng, màu vàng tươi tốt, màu trắng tươi mới, màu tím xanh mê hoặc, chỉ cần nhìn đã cảm thấy thích thú. Một tòa biệt thự tinh xảo tọa lạc giữa một biển hoa, con đường nhỏ phía bên phải xuyên qua biển hoa uốn lượn, khi ẩn khi hiện. Hương hoa theo gió bay đến, xộc vào mũi, thấm vào quần áo, y như những lời quảng cáo lúc vừa mới đến đây…
Bước vào biệt thự Hoa Hải, giấc ngủ của bạn sẽ đắm chìm trong mùi hương của hoa cỏ.
Cảm ơn anh đã cho em một tình yêu không mang lại điều gì
Suy nghĩ tán thưởng bất ngờ nảy sinh bỗng tắt ngấm khi thấy Adam vẫn không hề có ý muốn nói chuyện, Bạch Tiểu Thuần kìm nén vẻ thích thú, chậm rãi bước theo sau. Trời đêm lấp lánh, hương hoa ngào ngạt, khung cảnh tuyệt đẹp, chỉ có bầu không khí giữa hai người là không bình thường, đúng là một sự lãng phí lớn!
Loáng một cái đã đến trước căn biệt thự.
Là một nhân viên tận tình, cô nhanh chóng rút thẻ phòng, bước lên phía trước. Đẩy cánh cửa màu mận chín nặng nề, trong phòng là một màu đen kịt, đến mức giơ năm ngón tay ra phía trước cũng không thể nhìn rõ. Adam bước theo sau, đóng cửa lại theo thói quen, chỉ còn lại chút ánh sáng le lói hắt vào từ phía ngoài, quờ quạng hết bên trái đến bên phải vẫn không tìm thấy công tắc đâu, cô đang định quay người nói xin lỗi, bỗng nhiên bước hụt, người ngả về phía sau, chao đảo, cô giật mình, hét lên một tiếng: “Á!” Cô đang nghĩ phen này hình tượng của mình sẽ bị hủy hoại triệt để bằng một cú ngã tứ chi chào trời thì một cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ kịp thời ôm lấy eo cô, kéo vào lòng, cô vẫn chưa kịp hoàn hồn, rơi vào vòng tay thoang thoảng mùi bạc hà và mùi rượu. Thình thịch, thình thịch, hai người nép sát vào nhau, không phân biệt được nhịp tim của ai đã phá tan sự im lặng nặng nề. Dòng máu nóng truyền thẳng từ chân lên đến đầu, Bạch Tiểu Thuần hoảng hốt và kinh ngạc ngẩng lên, đôi mắt màu xanh lam gần ngay gang tấc trở nên lớn hơn, trong đó, dập dềnh những làn sóng dịu dàng. Tiếp xúc đã lâu, cô đã từng nhiều lần nhìn thấy ánh mắt của anh, ôn hòa có, xa xăm có, lanh lợi có, tinh anh có, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt như lúc này... Dường như tất cả tình cảm mềm mại đều được chôn giấu trong đó, vài phần còn như đang muốn thoát ra ngoài. Đầu óc trong phút chốc trở nên trống rỗng. Quên cả cảm ơn, quên cả việc nhanh chóng thoát khỏi cánh tay đang ôm lấy eo mình, thứ duy nhất giống như con sóng lúc triều dâng ùa vào tâm trí cô lúc này là những lời của Quách Hà: “Mượn cơ hội tới Hà Viên lần này để thăm dò xem anh ấy rốt cuộc có cảm giác gì với em không.”
“Anh...”
“Thời khắc này vô thanh thắng hữu thanh.”
“Đúng thế, thời khắc này vô thanh thắng hữu thanh.” Anh nhắc lại, cố gắng khiến thanh điệu thật chuẩn nhưng lại nghiến răng một cách rất khó